Cựu chiến binh

NHỮNG NGÀY KÉO PHÁO TRONG BOM ĐẠN

Bài viết tái hiện những ngày kéo pháo gian khổ, nơi sức người phải đối đầu với bom đạn, địa hình hiểm trở và cái chết luôn rình rập.

Hưng Yên24/12/2025Lê Thị Khánh An lớp 5B (Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những công việc thầm lặng nhưng quyết định cục diện trận đánh. Kéo pháo là một trong số đó. Với ông Lê Văn Thấu và đồng đội, những ngày kéo pháo giữa bom đạn là ký ức không thể nào quên.

Pháo nặng, đường rừng dốc đứng, đất trơn vì mưa, nhưng bom đạn thì không chờ người. Mỗi lần kéo pháo là một lần đánh cược với sinh mạng. Cả tiểu đội phải căng mình, bám dây, ghì bánh pháo, từng bước nhích lên trong tiếng máy bay gầm rú trên đầu.

Có lúc, vừa kéo được vài chục mét thì bom nổ gần. Cả đơn vị phải bỏ pháo, lao xuống hầm trú ẩn. Khi tiếng nổ lắng xuống, họ lại bò lên, kiểm tra pháo còn nguyên hay không, rồi tiếp tục công việc dang dở. Mồ hôi hòa với bùn đất, lưng áo ướt sũng, tay chân rã rời, nhưng không ai bỏ vị trí.

Ông Thấu vừa là tiểu đội trưởng, vừa trực tiếp tham gia kéo pháo cùng anh em. Ông hiểu rằng, nếu người chỉ huy đứng ngoài, tinh thần đơn vị sẽ chùn xuống. Vì thế, ông luôn là người nắm dây phía trước, vừa kéo vừa hô nhịp để anh em phối hợp.

Có những ngày, pháo chưa kịp vào vị trí thì địch đã phát hiện. Bom trút xuống liên tiếp. Đất đá vùi lấp bánh pháo, có đồng chí bị thương ngay bên cạnh. Nhưng pháo không thể bỏ lại. Bởi mỗi khẩu pháo đến được trận địa là thêm một cơ hội sống cho bộ binh phía trước.

Trong những khoảnh khắc hiểm nghèo ấy, tinh thần đồng đội lại tỏa sáng. Người khỏe dìu người yếu, người bị thương nhẹ vẫn cố bám dây. Không ai nghĩ đến bản thân trước. Tất cả đều hiểu rằng, phía sau họ là cả trận địa đang chờ hỏa lực yểm trợ.

Những ngày kéo pháo trong bom đạn đã rèn luyện cho ông Thấu và đồng đội ý chí thép, sức chịu đựng phi thường và niềm tin tuyệt đối vào nhau. Đó không chỉ là công việc quân sự, mà là cuộc thử thách lớn của lòng người.

Sau này, khi hòa bình lập lại, mỗi lần nghe tiếng kim loại va chạm, ông Thấu lại nhớ đến tiếng bánh pháo lăn trên đá, nhớ đến những gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt sáng rực niềm quyết tâm. Những ngày kéo pháo ấy đã trở thành một phần không thể tách rời trong ký ức chiến tranh của ông – một ký ức được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả sinh mạng của biết bao đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn