Những ngày lửa đạn trên đất Lào
Tao Văn Mùn rời bản trong một buổi sáng sương mù còn giăng kín núi. Khi ấy, ông chỉ là chàng trai đôi mươi, chân còn quen với nương rẫy hơn là bước hành quân. Mẹ tiễn ông bằng ánh mắt đỏ hoe, còn cha chỉ lặng lẽ gật đầu – cái gật đầu của niềm tin và trách nhiệm. Trên vai ông là ba lô đơn sơ, trong tim là lời thề bảo vệ quê hương và giúp đỡ nước bạn Lào.
Những năm tháng trên đất Lào là chuỗi ngày không thể nào quên. Ông cùng đồng đội hành quân xuyên rừng già, nơi rễ cây chằng chịt, sương mù dày đặc và muỗi vắt như trấu. Có những ngày đói lả, cả đơn vị chỉ còn lại vài nắm cơm vắt khô cứng, chia nhau từng miếng nhỏ. Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là cái đói, mà là tinh thần đoàn kết – người này đỡ người kia, không ai bị bỏ lại phía sau.
Trong một trận đánh ác liệt bên sườn núi, đơn vị của ông bị địch bao vây. Tiếng súng nổ dồn dập, đất đá tung lên mù mịt. Giữa lúc nguy cấp, một đồng đội bị thương nặng nằm giữa làn đạn. Không chút do dự, Tao Văn Mùn lao ra, cõng người đồng đội ấy trở về phía sau, mặc cho đạn bay xé gió bên tai. Hành động ấy không chỉ cứu một mạng người, mà còn tiếp thêm tinh thần cho cả đơn vị giữ vững trận địa.
Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về bản, mái tóc đã điểm bạc dù tuổi chưa già. Ông ít khi kể về chiến công, chỉ lặng lẽ ngồi bên bếp lửa, đôi mắt xa xăm. Nhưng mỗi khi nhắc đến đất Lào, giọng ông luôn trầm ấm và đầy xúc động – như nhắc về một phần máu thịt không thể tách rời.


