Những ngày sơ tán ở Gio Linh (1968)
Bà Mai kể rằng năm 1968, làng bà bị bom đạn tàn phá nặng nề nên cả gia đình phải sơ tán lên vùng đồi. Họ dựng những căn lều tạm, sống nhờ rau rừng và lương thực tiếp tế. Ban đêm, trẻ con ngủ trong hầm, người lớn thay phiên canh gác. Dù khó khăn, mọi người vẫn giúp đỡ nhau. Bà nhớ nhất là những ngày cùng nhau nấu chung một nồi cháo loãng mà ai cũng thấy ấm lòng. Với bà, thời gian ấy tuy gian khổ nhưng lại cho thấy tình người sâu sắc nhất.



