Khác

Những Ngày Sục Sôi

Những Ngày Sục Sôi

Quảng Ninh03/07/2026Nguyễn Văn Càn (LCĐ Khoa Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện qua lời hồi tưởng của ông nội tôi – một người lính tự vệ thành Hà Nội năm ấy. Hãy cùng quay ngược thời gian về những ngày Hà Nội đỏ rực cờ sao của tháng 8 năm 1945.

Hà Nội những ngày giữa tháng 8 năm 1945 nóng như chảo lửa, nhưng cái nóng của thời tiết chẳng thấm tháp gì so với cái nhiệt huyết đang cuộn trào trong lồng ngực những thanh niên như tôi.

Tôi khi ấy mới 19 tuổi, là thành viên của đội Tự vệ chiến đấu. Đêm nào chúng tôi cũng truyền tay nhau những tờ truyền đơn in ấn vội vàng, mực còn thơm mùi giấy mới. Thành phố lặng lẽ một cách lạ thường, cái vẻ tĩnh lặng trước một cơn bão lớn. Quân Nhật vẫn còn đó, nhưng chúng tôi biết, thời cơ ngàn năm có một đã đến rồi.

Ngày 19 Tháng 8: Biển Người Xuống Đường

Sáng sớm ngày 19 tháng 8, cả Hà Nội bừng tỉnh trong tiếng loa phóng thanh và tiếng bước chân rầm rập. Tôi khoác lên mình chiếc áo sờn vai, thắt chặt chiếc băng đỏ trên cánh tay – dấu hiệu của niềm tin và sự tự do.

Từ các ngả đường, biển người đổ về quảng trường Nhà hát Lớn. Chưa bao giờ tôi thấy Hà Nội đẹp đến thế. Một rừng cờ đỏ sao vàng rực rỡ dưới nắng thu. Tiếng hô vang khẩu hiệu như sấm dậy:

-"Ủng hộ Việt Minh!"

-"Việt Nam độc lập muôn năm!"

Tôi đứng trong hàng ngũ tự vệ, tay nắm chặt khẩu súng trường cũ, mắt không rời lễ đài. Khi bài hát Tiến quân ca vang lên, nước mắt tôi tự nhiên trào ra. Đó không phải là nước mắt của sự đau khổ, mà là sự vỡ òa của một dân tộc đã bị xiềng xích quá lâu.

Khoảnh Khắc Chiếm Phủ Khâm Sai

Khoảng 11 giờ trưa, dòng người như thác lũ tiến về phía Phủ Khâm Sai (Bắc Bộ phủ). Tôi chạy ở hàng đầu. Trước mặt chúng tôi là những họng súng của lính bảo an đang lăm lăm.

" Anh em ơi! Đừng bắn vào đồng bào mình!" – Ai đó hét lên.

Một bầu không khí nghẹt thở bao trùm. Chỉ vài giây thôi, nhưng cảm giác như dài vô tận. Rồi, những họng súng hạ xuống. Cánh cổng sắt khổng lồ bị đẩy tung. Chúng tôi ùa vào như nước vỡ bờ. Tôi nhìn thấy lá cờ quẻ ly của chính phủ bù nhìn bị hạ xuống, và lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên đỉnh cột cờ.

Giây phút ấy, tôi hiểu rằng: Từ nay, chúng ta đã là người tự do.

Lời Hồi Kết

Buổi tối hôm đó, Hà Nội không ngủ. Chúng tôi ngồi bên nhau trên vỉa hè phố Tràng Tiền, chia nhau mẩu bánh mì khô khốc nhưng lòng thấy ngọt lịm. Cuộc cách mạng ấy không chỉ thay đổi vận mệnh của một quốc gia, mà còn thay đổi cả cuộc đời của những thanh niên như tôi – từ những kẻ nô lệ trở thành người làm chủ đất nước.

Mỗi khi tháng 8 về, nhìn những lá cờ bay phấp phới trên phố phường hiện đại, tôi lại như nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của đồng đội năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn