“Những ngày tháng thanh niên mở đường”
Năm 1971, khi bom đạn vẫn còn rải rác trên các ngả đường mòn ở Quảng Trị, đội thanh niên xung phong gồm hơn mười người trẻ tuổi từ các làng lân cận nhận nhiệm vụ mở một con đường mới qua đồi núi để vận chuyển lương thực và thuốc men ra tiền tuyến. Trong số họ có anh Tùng, chàng trai 19 tuổi người làng Hải Lăng, với đôi mắt luôn sáng ngời nhưng nét mặt vẫn còn ngây thơ, vừa cười vừa cầm cuốc xẻng như thể đang chơi trò đùa. Mỗi ngày, anh cùng đồng đội lao vào nắng gắt, mưa dầm, đất đá lở dốc, vừa
Năm 1971, khi bom đạn vẫn còn rải rác trên các ngả đường mòn ở Quảng Trị, đội thanh niên xung phong gồm hơn mười người trẻ tuổi từ các làng lân cận nhận nhiệm vụ mở một con đường mới qua đồi núi để vận chuyển lương thực và thuốc men ra tiền tuyến. Trong số họ có anh Tùng, chàng trai 19 tuổi người làng Hải Lăng, với đôi mắt luôn sáng ngời nhưng nét mặt vẫn còn ngây thơ, vừa cười vừa cầm cuốc xẻng như thể đang chơi trò đùa. Mỗi ngày, anh cùng đồng đội lao vào nắng gắt, mưa dầm, đất đá lở dốc, vừa bạt cây vừa đặt dấu mốc để xe vận tải có thể đi qua. Có hôm, bom rơi cách chừng vài trăm mét, đất đá văng tung tóe, nhưng anh Tùng vẫn giữ bình tĩnh, hô to để mọi người tránh kịp. Những bữa cơm giữa rừng đơn sơ, vài củ khoai nướng, mấy hạt cơm và nước mưa hứng từ lá cây, nhưng ai nấy đều ăn trong hứng khởi vì biết con đường họ mở sẽ giúp hàng chục bộ đội có lương thực và thuốc men kịp lúc. Một buổi chiều, khi cả đội đang nghỉ dưới bóng một cây gạo già, anh Tùng tìm thấy một chú chim nhỏ bị thương, bèn nhẹ nhàng bọc trong khăn và đặt cạnh mình, rồi cười bảo: “Cũng như chúng ta thôi, bị thương nhưng còn sống là còn hi vọng.” Khi đường hoàn thành, các xe chở hàng lần đầu tiên vượt qua đồi núi mà không bị tắc, mọi người reo hò vui mừng, nhưng ánh mắt anh Tùng lặng lẽ nhìn về phía chân trời, nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống trong các lần thử nghiệm mở đường, và thầm nhủ sẽ không quên ai, không quên những ngày tháng hoa lửa đã rèn luyện trái tim thanh niên trở nên mạnh mẽ, gan dạ và đầy hy sinh. Sau này, khi vùng giải phóng ổn định, mọi người trở về làng, câu chuyện về những ngày tháng thanh niên mở đường vẫn được kể đi kể lại, như một minh chứng sống động rằng tuổi trẻ có thể biến hiểm nguy thành lòng dũng cảm, biến gian khó thành những con đường dẫn tới hòa bình và tương lai.


