Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những ngày tháng Tư lịch sử

Mùa Xuân năm 1975, sau những thắng lợi lớn trên chiến trường, đơn vị của ông được lệnh cơ động vào phía Nam, tham gia cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975.

Hưng Yên24/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người con Hưng Yên lên đường ra trận

Sinh ra trên vùng quê đồng bằng Hưng Yên, ông Trần Văn Khải nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau thời gian huấn luyện, ông được lựa chọn vào lực lượng thiết giáp, làm nhiệm vụ trên xe tăng.

Khác với người lính bộ binh phải trực tiếp cơ động trên mặt đất, những người lính xe tăng chiến đấu trong một “pháo đài thép” nhưng cũng phải đối mặt với hiểm nguy khủng khiếp. Một khi xe trúng đạn, cả kíp xe có thể bị đặt vào tình thế sinh tử chỉ trong vài giây.

Ông Khải nhớ lại:

“Lính xe tăng chúng tôi sống với nhau trong từng chiếc xe. Kíp xe phải hiểu nhau từng động tác. Khi vào trận, người lái, pháo thủ, trưởng xe và thành viên còn lại phải phối hợp chính xác. Chỉ cần chậm một nhịp là nguy hiểm đến tính mạng.”

Những ngày tháng Tư lịch sử

Mùa Xuân năm 1975, sau những thắng lợi lớn trên chiến trường, đơn vị của ông được lệnh cơ động vào phía Nam, tham gia cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975.

Những đoàn xe tăng nối nhau hành quân. Tiếng động cơ hòa với tiếng bánh xích nghiến trên mặt đường.

“Chúng tôi hành quân rất nhanh. Xe đi nối xe. Có lúc chạy cả ngày lẫn đêm. Ai cũng hiểu thời cơ thống nhất đất nước đang đến rất gần.”

Đến những ngày cuối tháng 4, đội hình thiết giáp bước vào giai đoạn chiến đấu quyết liệt.

Trận đánh trước cửa ngõ Sài Gòn

Trong một trận đánh trên hướng tiến quân, đơn vị xe tăng nhận nhiệm vụ phối hợp với bộ binh phá vỡ tuyến phòng thủ, mở đường cho đội hình tiến vào phía trước.

Trời vừa sáng, các kíp xe đã ở trong tư thế sẵn sàng.

Ông Khải kể:

“Trước khi xuất kích, trưởng xe kiểm tra từng người. Người lái ngồi vào vị trí, pháo thủ kiểm tra pháo, đạn được đưa vào trạng thái sẵn sàng. Trong xe rất chật, nóng và ngột ngạt, nhưng không ai phàn nàn.”

Khi lệnh tiến công phát ra, những chiếc xe tăng đồng loạt nổ máy.

ẦM… ẦM… ẦM…

Tiếng động cơ và tiếng xích xe vang dội. Đội hình thiết giáp tiến lên giữa khói bụi.

Phía trước, hỏa lực đối phương bắt đầu bắn trả.

“Đạn chống tăng bắn về phía chúng tôi. Có quả nổ ngay sát xe, đất đá tung lên. Trong xe rung như muốn lật. Nhưng lệnh là tiến lên nên chúng tôi cứ tiến.”

Xe của ông Khải vừa cơ động vừa bắn áp chế các vị trí phòng thủ. Bộ binh bám theo đội hình xe tăng, từng bước tiến về phía trước.

Có thời điểm, một chiếc xe trong đội hình bị trúng đạn và dừng lại.

“Nhìn chiếc xe của anh em bị trúng đạn, chúng tôi rất đau lòng. Nhưng đội hình không thể dừng lâu. Xe phía sau tiếp tục tiến lên, bộ binh cũng tiếp tục bám theo. Lúc ấy chỉ có một suy nghĩ: phải mở đường.”

Khoảnh khắc sinh tử trong lòng xe thép

Trong một đợt tiến công, xe của ông Khải bị hỏa lực đối phương bắn trúng gần vị trí chiến đấu.

Một tiếng nổ cực lớn vang lên.

Trong khoang xe, mọi người bị chấn động mạnh.

“Tiếng nổ lúc ấy rất khủng khiếp. Tai ù đặc, khói và mùi thuốc súng tràn vào. Tôi cứ nghĩ xe bị trúng đạn rồi. Mấy giây sau mới nghe tiếng anh em gọi nhau, biết mọi người vẫn còn chiến đấu được.”

Kíp xe nhanh chóng kiểm tra tình trạng phương tiện.

Sau khi xác định xe vẫn có thể hoạt động, trưởng xe ra lệnh tiếp tục tiến lên.

“Xe còn chạy được thì còn phải tiến. Phía trước là nhiệm vụ, phía sau là đồng đội. Không thể vì sợ mà dừng lại.”

Đội hình thiết giáp tiếp tục vượt qua những vị trí phòng thủ, phối hợp với bộ binh mở đường.

“Chúng tôi biết chiến thắng đã ở trước mắt”

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, tốc độ tiến quân ngày càng nhanh.

Người lính xe tăng quê Hưng Yên cảm nhận rõ một điều: cuộc chiến tranh kéo dài nhiều năm đang đi đến hồi kết.

Ông kể:

“Lúc ấy anh em nói với nhau rằng có lẽ sắp được về quê rồi. Nhưng trên xe vẫn phải giữ bình tĩnh. Chưa có lệnh dừng thì vẫn phải chiến đấu.”

Rồi thời khắc lịch sử đến.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, tin Sài Gòn được giải phóng, miền Nam hoàn toàn giải phóng truyền đến các đơn vị.

“Anh em ôm nhau ngay bên những chiếc xe tăng. Có người cười, có người khóc. Chúng tôi vui vì đất nước thống nhất, nhưng cũng nhớ đến những đồng đội đã nằm lại trên những chặng đường chiến đấu.”

Sau ngày chiến thắng

Sau chiến tranh, CCB Trần Văn Khải trở về quê hương Hưng Yên.

Chiếc xe tăng năm xưa đã trở thành ký ức, nhưng âm thanh của động cơ, tiếng xích xe và những trận đánh tháng 4 năm 1975 vẫn còn trong tâm trí ông.

Ông thường nói với thế hệ trẻ:

“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình là điều rất quý. Ngày ấy chúng tôi chỉ mong một ngày đất nước thống nhất để được trở về quê. Vì vậy phải biết trân trọng hòa bình và những gì cha ông đã đánh đổi.”

Bông hoa lửa của người lính thiết giáp

CCB Trần Văn Khải, người con quê Hưng Yên, đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho quân đội. Trong đội hình thiết giáp, ông cùng đồng đội tiến qua những trận đánh khốc liệt, chứng kiến sự hy sinh của những người lính và cuối cùng sống trong khoảnh khắc lịch sử của ngày đất nước thống nhất.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng ký ức về những ngày tháng Tư năm 1975 vẫn không phai.

Những chiếc xe tăng năm xưa đã đi vào lịch sử. Những người lính năm ấy nay đã tóc bạc. Nhưng “hoa lửa” của tuổi thanh xuân vẫn còn cháy trong ký ức – như lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu xương và sự hy sinh của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn