NHỮNG NGÀY THƠ ẤU HẠNH PHÚC NHẤT
NHỮNG NGÀY THƠ ẤU HẠNH PHÚC NHẤT
Dạo chúng tôi còn rất bé, thỉnh thoảng được Bác Hồ gọi đến chỗ Bác ở, khi thì một ngày, hai ngày, khi thì ba ngày, bốn ngày. Mỗi lần chúng tôi đến, thấy chúng tôi khỏe mạnh, sạch sẽ Bác rất vui. Bác chia kẹo cho chúng tôi, Bác bế Ánh Tuyết vào lòng, ba chúng tôi lớn hơn một chút ngồi xung quanh, đứa bá cổ ôm hôn đùi Bác ríu rít như ông cháu ngồi bên nhau. Bác hỏi chúng tôi:
“Các cháu ở nhà ăn có no không?”
Được dịp chúng tôi tranh nhau nói. Chúng tôi khoe với Bá là trồng được mấy luống khoai, mấy lõng ngô, mấy vạt rau, và nuôi được mấy con gà. Bác khe chúng tôi chịu khó tăng gia sản xuất là rất tốt. Bác dặn chúng tôi phải yêu lao động, vì lao động làm ra của cải nuôi sống con người. Chúng tôi được ăn cơm với Bác. Có cả các cô, các chú trong cơ quan cùng ăn. Trước khi ăn bác dẫn chúng tôi đi rửa tay, bác bảo phải giữ vệ sinh. Có vệ sinh người mới khỏe mạnh. Chúng tôi ngồi cạnh Bác. Một đứa trong bọn tôi ăn hết bát cơm trước, định xới bát khác, bác bảo đưa bát cho bác xem. Tháy bát cơm còn mấy hột cơm. Bác bảo phải ăn hết sạch đã. Chúng tôi thi nhau ăn thật sạch. Và sạch bát, chúng tôi đua nhau giơ bát lên khoe với Bác: “Cháu ăn sạch rồi! cháu ăn sạch rồi”. bác gật đầu cười hiền từ. Thấy chúng tôi đánh vãi cơm, tự tay Bác nhặt từng hạt. Bác bảo: “Mỗi hạt cơm đều do công sức của bao nhiêu cô bác nông dân nông dân làm lụng vất vả mới có, chúng ta phải biết quý trọng”. Từ đó mỗi bữa ăn chúng tôi đều hết sức chú ý không để cơm rơi vãi.
Đêm, chúng tôi được ngủ với Bác một giường. Chúng tôi tranh nhau nằm gần Bác. Bác ôn tồn bảo: “Các cháu phải nhường nhịn nhau chứ! Bé biết nhường nhau thì lớn lên mới biết đoàn kết, đoàn kết là sức mạnh”.
Nói xong Bác cười vui vẻ rồi ngả lưng xuống giữa giường. Bác kéo Ánh Tuyết và Tô Liên hai em bé nhất nằm xuống hai bên Bác. Chúng tôi, Quốc Ân và Tiến Đức lớn hơn, năm hai bên ngoài. Cả bốn đứa ốm lấy Bác, đứa vuốt râu, đứa vuốt tóc, đứa sờ trán, đứa sờ chân tay Bác, Bác kể chuyện và Bác kể rất hay. Chúng tôi ngủ thiếp đi trong tiếng Bác kể chuyện ấm áp dịu dàng.



