Bài viết

NHỮNG NGÀY TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Những ngày đầu làm quen với cuộc sống nơi tuyến lửa, những khó khăn, gian khổ và tình đồng đội gắn bó giữa đại ngàn Trường Sơn.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi chiếc xe chở đoàn thanh niên xung phong dừng lại tại điểm tập kết cuối cùng, bác Nguyễn Thị Lan mới thực sự cảm nhận được mình đã bước vào một thế giới hoàn toàn khác.

Trước mắt bác là núi rừng bạt ngàn.

Những dãy núi nối tiếp nhau đến tận chân trời.

Những cánh rừng già xanh thẫm phủ kín các sườn đồi.

Tiếng chim rừng, tiếng suối chảy hòa vào nhau tạo nên âm thanh rất khác với khung cảnh thanh bình nơi quê nhà Nam Định.

Những ngày đầu tiên trên tuyến đường Trường Sơn là khoảng thời gian đầy bỡ ngỡ.

Mọi thứ đều mới lạ.

Từ nơi ở đơn sơ được dựng bằng tre nứa đến nếp sinh hoạt tập thể trong đơn vị.

Các nữ thanh niên xung phong sống trong những căn lán nhỏ nằm nép mình dưới tán rừng.

Ban ngày lao động và thực hiện nhiệm vụ.

Ban đêm nghỉ ngơi trong tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió rừng vi vu.

Điều khiến bác Lan nhớ nhất là những buổi sáng nơi Trường Sơn.

Mặt trời lên rất sớm.

Ánh nắng len qua những tán cây tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất.

Không khí trong lành nhưng cũng đầy thử thách bởi phía trước là những công việc nặng nhọc đang chờ đợi.

Nhiệm vụ của bác và đồng đội là hỗ trợ công tác hậu cần, tham gia các hoạt động văn hóa, động viên tinh thần bộ đội và giúp đỡ việc học tập cho các chiến sĩ trẻ khi có điều kiện.

Bên cạnh đó, mọi người còn tham gia vận chuyển hàng hóa, san lấp mặt đường và nhiều công việc khác tùy theo yêu cầu nhiệm vụ.

Những công việc ấy đòi hỏi sự kiên trì và sức khỏe.

Ban đầu, đôi bàn tay vốn quen cầm bút của bác Lan phồng rộp vì lao động.

Vai đau nhức vì mang vác vật tư.

Chân mỏi vì những quãng đường dài.

Có những hôm trở về lán, ai cũng mệt rã rời.

Nhưng không ai than vãn.

Bởi tất cả đều hiểu rằng mỗi phần việc mình làm đều góp phần phục vụ cho cuộc kháng chiến.

Khó khăn lớn nhất không chỉ là công việc mà còn là điều kiện sinh hoạt.

Mùa mưa Trường Sơn kéo dài.

Nhiều ngày mưa liên tục khiến đường đi lầy lội.

Quần áo phơi mãi không khô.

Đất đỏ bám kín giày dép.

Có những đêm mưa lớn, nước tràn vào sát nơi ở.

Mọi người phải cùng nhau che chắn và gia cố lán trại.

Thế nhưng giữa những gian khó ấy, tình đồng đội lại trở thành nguồn động viên vô giá.

Các chị em trong đơn vị luôn quan tâm, giúp đỡ nhau.

Người biết vá áo giúp người khác vá áo.

Người khỏe hơn hỗ trợ người yếu hơn trong công việc.

Những bữa cơm tuy đạm bạc nhưng luôn đầy ắp tiếng cười.

Buổi tối sau giờ làm việc, mọi người thường ngồi quây quần bên nhau.

Có người kể chuyện quê hương.

Có người hát những bài ca cách mạng.

Có người đọc thư gia đình gửi đến.

Những phút giây ấy giúp xua tan phần nào nỗi nhớ nhà và sự vất vả của cuộc sống nơi chiến trường.

Bác Lan vẫn nhớ một buổi tối đầu tiên nhận được thư từ gia đình.

Nhìn nét chữ quen thuộc của mẹ, bác xúc động đến nghẹn ngào.

Trong thư, mẹ kể về vụ mùa mới, về các em đang chăm chỉ học tập và dặn con gái giữ gìn sức khỏe.

Đọc xong lá thư, bác cảm thấy quê hương như đang ở rất gần.

Chính những tình cảm từ hậu phương đã tiếp thêm sức mạnh cho những người trẻ nơi tuyến lửa.

Thời gian dần trôi, bác Lan không còn cảm thấy xa lạ với cuộc sống Trường Sơn nữa.

Bác học được cách thích nghi với núi rừng.

Học được cách vượt qua khó khăn.

Học được cách sống vì tập thể và vì nhiệm vụ chung.

Những ngày tháng ấy tuy gian khổ nhưng đã giúp bác trưởng thành hơn rất nhiều.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian đầu trên tuyến đường Trường Sơn, bác Nguyễn Thị Lan luôn coi đó là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.

Đó là nơi bác học được tinh thần trách nhiệm.

Học được sự sẻ chia.

Và cảm nhận sâu sắc sức mạnh của tình đồng chí, đồng đội.

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, tuổi thanh xuân của bác đã được viết nên bằng lòng nhiệt huyết, niềm tin và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn