Những ngày trong chiến hào
Khi pháo đã vào trận địa, chúng tôi bắt đầu những ngày sống trong lòng đất. Chiến hào chằng chịt như mạng nhện, nối từ vị trí này sang vị trí khác.
Ăn uống rất kham khổ. Có ngày chỉ có cơm độn sắn với muối vừng. Nhưng lạ là chẳng ai kêu ca. Mỗi khi nhận được thêm chút rau rừng hay miếng thịt hiếm hoi, anh em lại chia nhau rất đều.
Ban ngày, máy bay địch quần thảo, ném bom liên tục. Ban đêm, chúng tôi tranh thủ đào thêm công sự, vận chuyển đạn dược. Có những đêm không ngủ, mắt cay xè nhưng vẫn phải cố.
Tôi nhớ có lần, một đồng chí trong tiểu đội bị sốt rét nặng. Người run lên bần bật. Anh em thay nhau đắp chăn, nấu nước, nhường phần cơm cho anh. Trong chiến tranh, tình đồng đội quý hơn bất cứ thứ gì.



