Khác

Những ngôi sao xa xôi (7)

Trên tuyến đường Trường Sơn những năm kháng chiến chống Mỹ, nơi mà cái chết luôn rình rập trong từng tấc đất, có ba cô gái thanh niên xung phong sống trong một hang đá nhỏ dưới chân cao điểm. Họ là Phương Định, Nho và chị Thao – những cô gái tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã sớm gắn cuộc đời mình với bom đạn và khói lửa chiến tranh.

Quảng Ninh02/07/2026Lê Minh Khuê (LCĐ Khoa Sư phạm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến đường Trường Sơn những năm kháng chiến chống Mỹ, nơi mà cái chết luôn rình rập trong từng tấc đất, có ba cô gái thanh niên xung phong sống trong một hang đá nhỏ dưới chân cao điểm. Họ là Phương Định, Nho và chị Thao – những cô gái tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã sớm gắn cuộc đời mình với bom đạn và khói lửa chiến tranh.
Công việc của họ vô cùng nguy hiểm. Sau mỗi trận bom, họ phải chạy lên cao điểm, đo khối lượng đất đá bị san lấp và đặc biệt là phá những quả bom chưa nổ còn sót lại. Mỗi lần làm nhiệm vụ là một lần đối diện trực tiếp với cái chết. Nhưng điều khiến người ta khâm phục là họ chưa bao giờ lùi bước.
Phương Định là cô gái Hà Nội, mang trong mình vẻ đẹp dịu dàng và tâm hồn mơ mộng. Giữa chiến trường khốc liệt, cô vẫn giữ những thói quen rất “con gái”: thích hát, thích ngắm mình trong gương, nhớ về những con phố thân quen, những kỷ niệm êm đềm của tuổi học trò. Chính những điều đó giúp cô giữ được sự cân bằng giữa sự sống và cái chết luôn cận kề.
Một buổi trưa, trời nắng gắt, mặt đất nóng hầm hập. Máy bay địch bất ngờ lao tới, ném bom dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt, không khí đặc quánh mùi khói thuốc súng. Khi tiếng bom vừa dứt, Phương Định nhận lệnh đi phá bom.
Cô bước lên cao điểm, từng bước chân nặng nề nhưng dứt khoát. Trước mắt cô là một quả bom nằm im lìm nhưng đầy đe dọa. Không gian trở nên im ắng đến đáng sợ. Tim cô đập nhanh, mồ hôi túa ra, nhưng cô tự trấn an mình. Cô bắt đầu đào đất, tháo kíp bom bằng tất cả sự cẩn trọng.
Trong khoảnh khắc ấy, cô ý thức rất rõ rằng chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ kết thúc. Nhưng cô không cho phép mình sợ hãi. Nghĩ đến con đường phía sau cần được thông suốt, nghĩ đến những đoàn xe đang chờ tiếp viện, cô lại vững vàng hơn.
Quả bom được xử lý an toàn.
Phương Định trở về hang, trong lòng nhẹ nhõm nhưng cơ thể vẫn còn run lên vì căng thẳng. Đó là cảm giác mà chỉ những người từng đi qua ranh giới giữa sự sống và cái chết mới hiểu được.
Không lâu sau, trong một trận bom khác, Nho bị thương. Một quả bom nổ gần khiến cô ngã xuống, máu chảy nhiều. Phương Định và chị Thao hoảng hốt chạy đến. Nhưng giữa tình huống nguy cấp ấy, Phương Định vẫn giữ được sự bình tĩnh. Cô nhẹ nhàng băng bó vết thương, chăm sóc Nho như chăm sóc một người thân ruột thịt.
Chị Thao, tuy có vẻ cứng rắn, nhưng cũng không giấu được sự lo lắng. Ba con người, ba tính cách khác nhau, nhưng lại gắn bó với nhau bằng một thứ tình cảm thiêng liêng – tình đồng đội.
Chiều hôm đó, một cơn mưa bất chợt đổ xuống. Mưa làm dịu đi cái nóng và cuốn trôi bụi bom. Ba cô gái vui mừng như trẻ con, chạy ra ngoài hứng từng giọt nước mát lành. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như lùi xa, chỉ còn lại tiếng cười trong trẻo của tuổi trẻ.
Họ ngồi lại bên nhau, chia sẻ những câu chuyện nhỏ, những ước mơ giản dị. Dù sống giữa bom đạn, họ vẫn không đánh mất niềm tin vào cuộc sống, vẫn giữ cho mình những rung động rất đỗi bình thường.
Giữa bầu trời Trường Sơn đầy khói lửa, họ giống như những ngôi sao xa xôi – nhỏ bé nhưng lấp lánh. Ánh sáng của họ không ồn ào, không rực rỡ, nhưng bền bỉ và không bao giờ tắt.
Chính họ đã góp phần làm nên sức mạnh của cả một dân tộc – sức mạnh của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và của niềm tin vào ngày mai hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những ngôi sao xa xôi (7) | Câu chuyện thời hoa lửa