NHỮNG NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT

NHỮNG NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
Có những người hùng bước ra từ chiến hào với tấm huân chương trên ngực áo. Nhưng cũng có những người hùng không cầm súng, không xuất hiện trên những trang báo lớn của một thời, chỉ lặng lẽ sống giữa bản làng, ruộng nương, bếp lửa gia đình. Đó là những người mẹ Việt Nam Anh hùng. Ở một vùng quê miền núi phía Bắc, nơi sương sớm phủ kín những triền đồi và tiếng gà gáy vang vọng giữa thung lũng, có những người mẹ đã trải qua gần trọn một thế kỷ đời người. Họ sinh ra trong đói nghèo, lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa và dành cả tuổi thanh xuân để nuôi những đứa con khôn lớn. Ngày ấy, chiến tranh không chỉ ở nơi chiến trường xa xôi. Chiến tranh có mặt trong từng bữa cơm độn ngô, trong những đêm thao thức chờ tin con, trong những bước chân tiễn người thân lên đường mà không biết ngày trở lại. Những người mẹ ấy từng đứng lặng bên ngõ nhỏ, nhìn theo bóng con khuất dần sau triền núi. Các anh lên đường với chiếc ba lô bạc màu, mang theo lời hứa giản dị: "Con sẽ trở về." Nhưng rồi có những lời hứa đã hóa thành khói hương,những tờ giấy báo tử lần lượt được gửi về. Có người mẹ nhận tin dữ khi mái tóc còn chưa kịp bạc. Có người mẹ vừa nguôi ngoai nỗi đau mất một người con lại tiếp tục tiễn thêm một người con khác ra trận. Mỗi lần như thế là một lần trái tim người mẹ bị cứa thêm một vết thương không bao giờ lành. Thế nhưng điều kỳ lạ nhất không phải là nỗi đau,mà là nghị lực. Sau những giọt nước mắt âm thầm, các mẹ vẫn đứng dậy. Vẫn chăm sóc gia đình. Vẫn lao động trên nương rẫy. Vẫn nuôi dạy con cháu nên người. Vẫn giữ trong lòng niềm tin son sắt rằng sự hy sinh của các con không hề vô nghĩa. Các mẹ hiểu rằng có những mất mát riêng phải gửi vào sự trường tồn của đất nước. Có những đêm đông giá lạnh, bên bếp lửa hồng, các mẹ kể cho con cháu nghe về những người anh đã ngã xuống. Không phải để khơi lại đau thương, mà để nhắc nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi xuân và bằng cả những giọt nước mắt của biết bao gia đình. Thời gian trôi qua,những con đường đất ngày nào đã trở thành đường bê tông rộng mở. Những đứa trẻ lớn lên trong hòa bình không còn nghe tiếng bom rơi, đạn nổ. Đất nước thay da đổi thịt từng ngày. Còn các mẹ, mái tóc ngày một bạc thêm. Nhiều người đã đi hết hành trình trăm năm cuộc đời rồi lặng lẽ trở về với đất mẹ. Nhưng sự ra đi ấy không phải là sự kết thúc. Bởi những câu chuyện về lòng yêu nước, về đức hy sinh và tình mẫu tử của các mẹ vẫn còn sống mãi. Mỗi nén nhang được thắp lên nơi nghĩa trang liệt sĩ. Mỗi lá cờ đỏ tung bay trên bầu trời hòa bình. Mỗi mùa xuân đất nước thanh bình. Đều có bóng dáng của những người mẹ năm xưa. Họ không viết nên lịch sử bằng những trận đánh lẫy lừng. Họ viết lịch sử bằng sự hy sinh thầm lặng của một người mẹ Việt Nam. Và có lẽ, giữa muôn vàn điều thiêng liêng của dân tộc, hình ảnh người mẹ đứng bên hiên nhà, tiễn con đi vì Tổ quốc rồi dành cả cuộc đời để nhớ thương, chính là biểu tượng đẹp nhất của một thời hoa lửa. Để hôm nay, khi được sống trong hòa bình, chúng ta càng thêm hiểu rằng: Có những ngọn đèn đã tắt trên chiến trường. N h ư n g n g ọ n lử a y ê u n ư ớ c m à c á c M ẹ Việ t N a m A n h h ù n g t h ắ p lê n s ẽ k h ô n g b a o giờ t ắ t t r o n g t r ái tim c á c t h ế h ệ m ai s a u.


