NHỮNG NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng ở Quảng Bình cũ vẫn có những con người lặng lẽ giữ gìn ngọn lửa truyền thống bằng những việc làm bình dị. Họ không chỉ là nhân chứng của lịch sử, mà còn là những người truyền cảm hứng về lòng yêu nước cho các thế hệ hôm nay.
Khi ký ức trở thành sức mạnh Chiều cuối tuần, Nhà văn hóa xã đông vui hơn thường lệ. Những chiếc ghế được xếp ngay ngắn để đón đoàn học sinh đến sinh hoạt truyền thống. Ở hàng ghế đầu là những mái tóc bạc, những bộ quân phục cũ được các bác cựu chiến binh nâng niu mặc trong những dịp đặc biệt. Tiếng vỗ tay vang lên khi một bác cựu chiến binh bước lên sân khấu. Không cần micro quá lớn, giọng nói mộc mạc của bác vẫn khiến cả hội trường chăm chú lắng nghe. Bác không kể về những chiến công oanh liệt của mình. Điều bác nhắc nhiều nhất là tình đồng đội. Đó là người đồng chí sẵn sàng nhường ngụm nước cuối cùng giữa những ngày hành quân khát cháy. Là cô thanh niên xung phong tuổi vừa mười chín vẫn cười rất tươi trước mỗi chuyến làm nhiệm vụ. Là những bữa cơm chỉ có nắm gạo và ít muối rang nhưng ai cũng cảm thấy đủ đầy vì được ở bên nhau. Một em học sinh đứng lên hỏi: “Điều gì giúp các bác vượt qua những năm tháng khó khăn ấy?” Bác mỉm cười rồi trả lời: “Là niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình.” Cả hội trường im lặng trong vài giây, rồi những tràng pháo tay vang lên không ngớt. Rời chiến trường, những người lính năm xưa trở về với nhiều công việc khác nhau. Có người làm nông, có người mở xưởng mộc, có người trở thành cán bộ địa phương. Nhưng dù ở cương vị nào, họ vẫn giữ nguyên tác phong của người lính: sống giản dị, trách nhiệm và luôn nghĩ đến cộng đồng. Nhiều năm qua, Hội Cựu chiến binh trên địa bàn Quảng Bình cũ vẫn duy trì các hoạt động giúp đỡ gia đình chính sách, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ, trao học bổng cho học sinh nghèo và giáo dục truyền thống cách mạng. Một bác cựu chiến binh chia sẻ: “Chúng tôi không mong được nhắc tên. Chỉ mong thế hệ trẻ biết trân trọng lịch sử, yêu quê hương và sống có trách nhiệm.”
Buổi sinh hoạt kết thúc khi nắng chiều đã dịu. Những người lính già chậm rãi ra về, dáng đi không còn nhanh như ngày trước, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên niềm tin và niềm tự hào. Có lẽ, điều quý giá nhất mà họ để lại không phải là những kỷ vật chiến tranh, mà chính là tinh thần yêu nước, ý chí vượt khó và khát vọng cống hiến. Đó là những ngọn lửa không bao giờ tắt, vẫn đang âm thầm được truyền từ thế hệ cha anh đến lớp trẻ hôm nay trên quê hương Quảng Bình cũ.

