Những ngọn lửa không tắt
Đồng chí Nguyễn Thành Kính, nguyên Tỉnh đội trưởng Tỉnh đội Rạch Giá (người được truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân) khi chủ động rời căn cứ an toàn, đưa cơ quan chỉ huy bám sát chiến trường. Đó không chỉ là một phương án tác chiến mang tính tình thế. Đó là sự lựa chọn của niềm tin-tin vào dân, tin vào bộ đội và tin rằng uy tín của người chỉ huy không được tạo dựng từ khoảng cách, mà từ sự hiện diện ở nơi gian nguy nhất.

Mỗi danh hiệu Anh hùng không đơn thuần gắn với một con người cụ thể mà mở ra cả một giai đoạn chiến tranh ác liệt, nơi lòng yêu nước được thử thách bằng bom đạn, nơi sự trung thành với Tổ quốc được đo bằng chính sinh mệnh của người chiến sĩ.
Những năm tháng nơi chiến trường Rạch Giá-Gò Quao-Giồng Riềng lần lượt hiện về trong không khí trang trọng ấy. Đó là vùng đất mà chiến tranh không chỉ tàn phá ruộng vườn, làng mạc mà còn dồn con người đến giới hạn cuối cùng của ý chí. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, những người chỉ huy đã không chọn sự an toàn cho riêng mình. Họ chọn bám trụ chiến trường, chọn đứng ở những nơi ác liệt, gian khổ nhất để cùng sống, cùng chiến đấu và cùng chịu đựng với cán bộ, chiến sĩ.
Một trong những chi tiết khiến nhiều người dự buổi lễ không khỏi suy ngẫm là quyết định của đồng chí Nguyễn Thành Kính, nguyên Tỉnh đội trưởng Tỉnh đội Rạch Giá (người được truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân) khi chủ động rời căn cứ an toàn, đưa cơ quan chỉ huy bám sát chiến trường. Đó không chỉ là một phương án tác chiến mang tính tình thế. Đó là sự lựa chọn của niềm tin-tin vào dân, tin vào bộ đội và tin rằng uy tín của người chỉ huy không được tạo dựng từ khoảng cách, mà từ sự hiện diện ở nơi gian nguy nhất.Trận Rọc Lá năm 1966 được nhắc lại như một dấu ấn không thể phai mờ trong ký ức chiến trường. 10 đợt tiến công liên tiếp của địch, xe thiết giáp M113 gầm rú, trực thăng vần vũ trên đầu. Khói lửa chiến tranh bao trùm không gian, sức ép hỏa lực hiện đại của đối phương trút xuống từng mét đất. Nhưng thế trận không vỡ, đội hình không tan, con người không lùi bước. Giữa lằn ranh sinh tử mong manh ấy, niềm tin cách mạng vẫn không bị lay chuyển mà trở thành điểm tựa để quân và dân giữ trọn thế trận đến cùng.



