Bài viết

Những người chiến sĩ kiên trung bảo vệ căn cứ Xẻo Quýt

Đồng chí Võ Văn Dánh và Cựu chiến binh Nguyễn Thành Xuân (Bảy Xuân) những người đã gan góc bám trụ giữa rừng tràm ngập nước

Quảng Ninh30/07/2026Xã Ba Sao (Xã Ba Sao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những người chiến sĩ kiên trung bảo vệ căn cứ Xẻo Quýt

Đồng chí Võ Văn Dánh và Cựu chiến binh Nguyễn Thành Xuân (Bảy Xuân) những người đã gan góc bám trụ giữa rừng tràm ngập nước

Ông Võ Văn Dánh (thường gọi Tư Hiếu) sanh năm 1931 ở xã Tăng Hòa, huyện Gò Công, tỉnh Mỹ Tho (nay là huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang), trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 14 tuổi ông tham gia cách mạng và 17 tuổi ông vào Vệ quốc đoàn.Sau Hiệp định Giơ-ne-vơ 1954, ông được tổ chức tin tưởng giao nhiệm vụ bảo vệ cơ quan đầu não và các lãnh đạo Tỉnh ủy Kiến
Phong.Tháng 9/1959, Ban An ninh tỉnh Kiến Phong (mật danh C279) được thành lập, ông trở thành một trong những người chỉ huy đầu tiên. Giữa vòng vây đồn bốt sình lầy tại Xẻo Quýt, ông đã chỉ huy lực lượng bảo vệ đào mương, dựng công sự bí mật, kiên cường bám trụ che chở cho các đồng chí lãnh đạo suốt giai đoạn 1960–1975.

Hai lần bị giặc Pháp bắt, có lần chúng đem đồng đội và cả em ruột của ông ra bắn trước mặt ông để lung lạc tinh thần, song ông vẫn vững vàng, mưu trí tìm cách trốn thoát và dẫn dắt đồng đội bảo vệ cứ địa

Ông Nguyễn Thành Xuân (Bảy Xuân) sinh năm 1948, tham gia du kích xã Bình Hàng Trung, huyện Cao Lãnh, đến năm 1964 thì nhập ngũ vào Tiểu đoàn 502 thuộc Tỉnh đội Kiến Phong. Năm 1966, do yêu cầu nhiệm vụ ông Xuân được điều chuyển về Đội bảo vệ C279 thuộc Ban An ninh Tỉnh ủy với nhiệm vụ bảo vệ khu căn cứ Xẻo Quýt, bảo đảm an toàn cho lãnh đạo tỉnh ủy mỗi khi đi công tác.

Xuất phát từ tình hình đó, Thường vụ Tỉnh ủy Kiến Phong ra Nghị quyết: “Phát động quần chúng tấn công địch 3 mũi, kết hợp pháp lý theo phương châm mới trong tình hình có Hiệp định Paris”. Tỉnh ủy phân công các đồng chí ủy viên thường vụ, tỉnh ủy viên xuống cùng các huyện, các xã phổ biến chủ trương mới của cấp trên và của tỉnh, chuẩn bị mọi mặt để đối phó chống lại mọi âm mưu, hành động của địch. Chính vì vậy, nhiệm vụ của ông Xuân và Đội bảo vệ C279 càng thêm nặng nề, một mặt phải bảo vệ khu căn cứ, mặt khác phải cử lực lượng làm cận vệ để bảo đảm an toàn cho lãnh đạo tỉnh ủy. “Những đồng chí được phân công làm cận vệ cho lãnh đạo tỉnh ủy đều là những đảng viên được huấn luyện kỹ càng về nhiều mặt, tinh thông võ nghệ, sẵn sàng hy sinh để bảo đảm an toàn cho cấp trên. Vì thế, trước mỗi chuyến đi, chúng tôi cử lực lượng dọn đường, nắm tình hình để lãnh đạo được an toàn. Có lần bị địch phục kích mà một đồng chí của tôi đã anh dũng hy sinh. Chuyến đi đó, khi biết mình bị phát hiện, anh ấy đã đánh lạc hướng, thu hút địch để lãnh đạo tỉnh ủy ẩn nấp an toàn. Sau ngày giải phóng, người đồng đội đó được truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân” - ông Xuân kể.

Ông Xuân kể: “Do có chỉ điểm nên địch phát hiện khu căn cứ, tên tỉnh trưởng chỉ đạo hai tiểu đoàn thuộc sư đoàn 9 ngụy đổ quân ngoài bãi ngù (nơi quân ta gài lựu đạn) hòng đánh chiếm vị trí của ta nhưng không vào được. Bởi rừng tràm rậm rạp, nhiều chông, mìn, cạm bẫy, 8 đến 9 tuyến lựu đạn được ta bố trí dày đặc ở vòng ngoài, vì vậy, địch bắn M79 từ ngoài vào nhằm thăm dò tình hình. Một số tên đi đầu đến được bìa rừng mà không dám đi tiếp và “báo cáo láo” về chỉ huy của chúng là nơi đây không có ai, nhà cửa đầy đủ, nhiều mạng nhện, Việt Cộng đã bỏ đi hết rồi và chúng nhận được lệnh rút quân”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn