Cựu chiến binh

NHỮNG NGƯỜI CÔNG BINH MỞ ĐƯỜNG - ĐỂ NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI VỮNG BƯỚC TIẾN LÊN

Đắk Lắk17/12/2025Nguyễn Thị Vương Kiều (Chi đoàn khu phố Ân Niên - Đoàn Phường Tuy Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ là tiếng súng. Chiến tranh là những đêm rừng không ngủ, là mồ hôi hòa với bùn đất, là tuổi trẻ gửi lại nơi biên giới xa xôi mà không hẹn ngày trở về. Năm 1986, chú Phan Văn Đáng, sinh năm 1966, rời quê nhà khi tuổi đời còn rất trẻ. Không kèn trống, không hào quang, chú cùng đồng đội khoác ba lô bước sang đất bạn Campuchia với một nghĩa vụ thiêng liêng – giúp nhân dân bạn thoát khỏi thảm họa diệt chủng Pol Pot, giúp một dân tộc đứng dậy từ đổ nát và máu xương. Chú là lính công binh, Tiểu đoàn 15, Sư đoàn 3, Quân khu 7, đóng quân tại tỉnh Preah Vihear – nơi rừng sâu, núi đá và cái chết luôn rình rập dưới từng bước chân. Người ta nói lính công binh là “những người đi trước để người khác được sống sau”. Họ không trực tiếp xông lên đánh giặc, nhưng mỗi lần mở đường là một lần đối mặt tử thần. Những quả mìn còn sót lại sau chiến tranh không phân biệt ngày hay đêm. Chỉ với những dụng cụ thủ công thô sơ – kích điện, dây dẫn, kíp nổ – người lính cúi mình trước đất, lắng nghe từng nhịp thở của cái chết. Có những đồng đội chưa kịp gọi tên nhau lần cuối đã ngã xuống, có người mang thương tật suốt đời, để lại tuổi xuân giữa rừng già xứ bạn. Mùa mưa đến, chiến dịch chống lầy bắt đầu. Bùn ngập đến đầu gối, đường hành quân biến thành hố bùn vô tận. Trời đêm sấm sét xé toạc bầu không khí rừng sâu, người lính ngủ giữa đất ướt, ôm súng thay chăn, ăn những bữa lương khô khô khốc đến nghẹn cổ. Một tiểu đội chỉ năm người, vừa đào đường, vừa phục kích, vừa chờ địch trong sự im lặng căng thẳng kéo dài đến nghẹt thở. Không có thư nhà thường xuyên, không biết ngày mai còn sống hay không. Có những đêm, giữa rừng sâu hoang lạnh, nỗi nhớ nhà len lỏi trong từng nhịp tim, nhưng tất cả đều nén lại – bởi phía sau họ là đồng đội, và phía trước là nhiệm vụ không được phép sai lầm. Hòa bình đến, những người lính năm xưa lặng lẽ trở về đời thường. Không ai gọi họ là anh hùng, nhưng chính họ đã viết nên những trang sử bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của mình. Hôm nay, khi đất nước thanh bình, xin đừng quên những cựu chiến binh của một thời hoa lửa. Bởi có những hy sinh không nằm trên bia đá, nhưng mãi khắc sâu trong ký ức dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn