Cựu Thanh niên xung phong

Những người đi qua chiến tranh và mang theo cả một phần Tổ quốc trong tim

Cựu thanh niên xung phong

Quảng Ninh03/07/2026Chu Hiếu Thảo (LCĐ Khoa Sư phạm, Trường Đại Học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không nằm lại trong quá khứ. Chúng sống, âm ỉ và bền bỉ trong trái tim của những con người đã đi qua chiến tranh những nhân chứng lịch sử của dân tộc.

Tôi gặp bác vào một buổi chiều yên tĩnh. Không còn tiếng bom, không còn khói lửa, nhưng trong ánh mắt ấy vẫn thấp thoáng một thời không thể gọi tên. Bác là cựu thanh niên xung phong – một trong hàng triệu con người đã từng “xếp bút nghiên lên đường”, mang theo tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường.

Bác kể, chậm thôi, như sợ làm đau lại những ký ức cũ. Những con đường hành quân hun hút trong đêm, những lần đối mặt với cái chết chỉ cách nhau một gang tay, và cả những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi. “Có những cái tên chưa kịp khắc lên bia đá… chỉ còn lại trong trí nhớ của những người còn sống,” bác nói, giọng khẽ lại.

Chiến tranh qua đi, nhưng không mang theo hết những mất mát. Có những vết thương không nhìn thấy, có những nỗi đau không thể gọi thành lời. Thế nhưng, điều khiến người ta lặng đi không phải chỉ là những hy sinh, mà là cách họ bước tiếp bình thản, lặng lẽ và không một lời đòi hỏi.

Khi tôi hỏi bác điều gì khiến bác tự hào nhất, bác im lặng một lúc lâu rồi nói: “Là được thấy đất nước mình hòa bình.” Một câu trả lời giản dị, nhưng đủ để gom lại cả một đời người.

Chúng ta hôm nay lớn lên trong hòa bình, đôi khi quên mất rằng sự bình yên ấy không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, bằng cả những giấc mơ còn dang dở của biết bao con người.

Những nhân chứng lịch sử không chỉ kể lại quá khứ. Họ nhắc chúng ta nhớ rằng: có một thời như thế đã tồn tại, và có những con người đã sống và hy sinh để chúng ta có được hôm nay.

Và khi họ còn kể, lịch sử vẫn còn sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn