Những người gác cổng lặng thầm
Sau khi giai đoạn khốc liệt nhất của năm 1979 qua đi, cuộc chiến dằng dai bảo vệ biên giới phía Bắc vẫn tiếp diễn âm thầm suốt những năm đầu thập niên 80. Từ năm 1980 đến 1983, Sùng Văn Nam gắn bó máu thịt với Đồn biên phòng Hà Giang. Nhiệm vụ lúc này không chỉ là súng đạn, mà là những chuyến tuần tra biên giới xuyên rừng già, leo vách đá dựng đứng để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng.
Vì là người con của núi rừng, Sùng Văn Nam hiểu rõ tiếng nói, phong tục của đồng bào các dân tộc thiểu số vùng cao. Anh trở thành chiếc cầu nối vững chắc giữa Đồn biên phòng với nhân dân. Những chuyến "ba cùng" (cùng ăn, cùng ở, cùng làm) giúp anh vận động bà con không nghe theo lời kẻ xấu, định canh định cư và tích cực tham gia phong trào quần chúng bảo vệ an ninh Tổ quốc. Đối với anh Nam và đồng đội, Đồn biên phòng là nhà, biên giới là quê hương. Cho đến năm 1983, khi cầm trên tay quyết định xuất ngũ, anh để lại sau lưng những con đường tuần tra mờ sương, nhưng mang theo tình đồng đội keo sơn và niềm tự hào của một "người gác cổng" lặng thầm cho sự bình yên của dải đất biên cương.



