Những người " Giữ lửa kí ức": Hành trình đi tìm kiếm huyền thoại sau cánh cửa nội
Những người " Giữ lửa kí ức": Hành trình đi tìm kiếm huyền thoại sau cánh cửa nội
Trong căn phòng nhỏ ngập tràn ánh nắng cuối chiều, bà tôi ngồi lặng yên bên bậu cửa, đôi bàn tay gầy gộc sần sùi khẽ vuốt ve tấm ảnh cũ đã ố vàng theo năm tháng. Đó là bức ảnh gia đình duy nhất còn sót lại, chụp ba người con trai của bà trước ngày họ lên đường ra trận.
Bà năm nay đã ngoài chín mươi, mái tóc bạc trắng như cước và trí nhớ đôi lúc đã lẫn lộn giữa hiện tại và quá khứ. Nhưng kỳ lạ thay, ký ức về những người con đã hy sinh thì chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí bà.
Với tôi – một đứa trẻ sinh ra và lớn lên trong thời bình – chiến tranh chỉ là những trang sử khô khan, những con số thống kê và những bài học trên lớp. Nhưng khi bước qua "cánh cửa nội", bước vào thế giới ký ức của bà, tôi mới hiểu thế nào là sự tàn khốc của chiến tranh và sự vĩ đại của những người mẹ.
Bà kể, ngày người con cả lên đường, bà chỉ kịp gói cho anh nắm cơm nếp với muối vừng. Anh đi, mang theo cả niềm hy vọng lớn nhất của gia đình. Rồi một năm sau, người con thứ hai, và tiếp đó là người con thứ ba cũng nối gót anh trai. Ba lần tiễn con đi, là ba lần trái tim người mẹ như thắt lại. Bà không khóc trước mặt các con, chỉ lặng lẽ đứng dưới gốc đa đầu làng, nhìn theo bóng dáng các anh khuất dần sau lũy tre, rồi trở về căn nhà trống trải, âm thầm nuốt nước mắt vào trong.
"Chiến tranh mà con, ai cũng giữ con ở nhà thì lấy ai đi giữ nước," bà khẽ thở dài, giọng trầm buồn nhưng đầy kiêu hãnh.
Thế rồi, những lá thư từ chiến trường thưa thớt dần. Và điều mà bà lo sợ nhất cũng đã đến. Ba tấm giấy báo tử lần lượt gửi về trong vòng hai năm. Nỗi đau quá lớn ập đến như muốn quật ngã người mẹ nghèo. Bà không khóc thành tiếng, nỗi đau hóa thành sự câm lặng đến đáng sợ. Suốt một thời gian dài, bà cứ thẩn thờ ra vào, nhìn lên bàn thờ rồi lại nhìn ra ngõ, như thể chỉ cần một tiếng gọi "Mẹ ơi!" quen thuộc vang lên, các anh sẽ lại ùa vào lòng bà.
Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, đất nước đã thay da đổi thịt, nhưng vết thương trong lòng bà thì vẫn còn đó, âm ỉ cháy. Bà chính là một "nhân chứng lịch sử" sống, một người giữ lửa ký ức cho thế hệ mai sau.
Nhìn bà, tôi chợt nhận ra rằng, hòa bình mà chúng tôi đang thừa hưởng hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu xương của biết bao anh hùng liệt sĩ, và bằng cả nước mắt, sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam Anh hùng như bà tôi.
Cuộc hành trình đi tìm kiếm "huyền thoại" của tôi không phải ở đâu xa xôi, mà chính là sau cánh cửa nhà nội, nơi có người bà kính yêu đang ngày đêm gìn giữ ngọn lửa ký ức của một thời hoa lửa gian khổ mà oai hùng. Câu chuyện của bà sẽ mãi là hành trang, là động lực để tôi sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn với bản thân và tổ quốc.



