Những Người Giữ Lửa Trên Con Đường Máu
Những Người Giữ Lửa Trên Con Đường Máu
Chi đoàn: Trường MN Đông Phong
Có những câu chuyện không thể kể bằng giọng bình thường. Bởi mỗi lần nhắc lại, lòng người như chùng xuống, như chạm vào một khoảng lặng thiêng liêng của lịch sử. Câu chuyện về những thanh niên xung phong mở đường năm ấy là một câu chuyện như thế.
Họ ra đi khi mái tóc còn xanh, khi ước mơ còn dang dở. Những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi chưa kịp mặc áo cưới. Những chàng trai vừa rời ghế nhà trường chưa kịp phụng dưỡng mẹ cha. Nhưng khi Tổ quốc gọi, họ lặng lẽ viết đơn tình nguyện, khoác ba lô lên đường.
Không kèn, không trống. Chỉ có niềm tin.
Năm 1972, những tuyến đường huyết mạch như Quốc lộ 1A, 15A, 15B, tuyến 22, những cung đường ở Quảng Bình, Hà Tĩnh… trở thành tọa độ lửa. Bom đạn dội xuống không ngớt. Đất đá bị cày xới, cây rừng cháy rụi. Hố bom chồng lên hố bom.
Và giữa khói lửa ấy, những bóng áo thanh niên xung phong vẫn hiện lên – nhỏ bé mà kiên cường.
Họ đào đất, xúc đá, lấp hố bom bằng đôi tay trần rớm máu. Họ làm việc suốt đêm, dưới ánh đèn mờ và tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Dứt tiếng bom là lao ra đường. Dù biết rằng sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc.
Có những người đã ngã xuống khi con đường còn dang dở. Có những nấm mộ nằm lại ven đường Trường Sơn, lặng lẽ giữa đại ngàn. Họ mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân – tuổi đẹp nhất của đời người.
Mỗi lần nhắc đến câu nói “Tim có ngừng đập nhưng đường vẫn phải thông”, ta không thể không nghẹn ngào. Đó không phải là một khẩu hiệu. Đó là lời thề được đánh đổi bằng máu.
Những cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc, những chàng trai ở Ngầm Cời, ở các tuyến đường 12, 14, 15… họ đã sống và chiến đấu bằng tất cả niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Họ tin rằng, nếu con đường còn thông, đoàn xe còn đi, thì miền Nam sẽ gần hơn với ngày giải phóng.
Và ngày 30/4/1975 đã đến.
Đất nước liền một dải. Cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời hòa bình. Nhưng có những người không kịp chứng kiến giây phút ấy. Họ đã gửi lại tuổi xuân nơi tuyến lửa.
Những người trở về, mang trên mình thương tích và ký ức không thể phai. Họ không tự nhận mình là anh hùng. Họ trở về làm ruộng, buôn bán, chăn nuôi, mở quán nhỏ. Lặng lẽ như bao người dân khác.
Nhưng trong ánh mắt họ, ta vẫn thấy ngọn lửa của một thời không bao giờ tắt.
Hôm nay, khi những con đường bê tông trải dài khắp bản làng Lai Châu, khi xe cộ đi lại bình yên, ít ai biết rằng dưới mỗi tấc đường là mồ hôi, nước mắt và cả máu của những thanh niên xung phong năm xưa.
Họ đã mở đường bằng xương máu để thế hệ hôm nay được bước đi trên con đường hòa bình.
Viết về họ là để tri ân. Nhắc về họ là để không quên. Và tưởng nhớ họ là để nhắc chính mình phải sống xứng đáng hơn – sống có trách nhiệm, có lý tưởng, có tình yêu với Tổ quốc.
Bởi những con đường năm ấy không chỉ dẫn tới chiến trường.
Chúng dẫn chúng ta đến hôm nay.
Đến một đất nước độc lập.
Đến một cuộc sống bình yên.
Và mỗi mùa tháng Tư về, trong màu cờ đỏ rực trời, ta cúi đầu tưởng nhớ – với tất cả lòng biết ơn sâu sắc nhất.


