Những người giữ lửa ven sông Cần Giuộc
Tác phẩm là câu chuyện đầy xúc động và tự hào về Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Tám tại ấp 17, xã Hưng Long. Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ngôi nhà của mẹ là cơ sở cách mạng, nơi nuôi giấu cán bộ kiên trung. Biến lòng yêu nước thành hành động, hai người con trai của mẹ là Phan Văn Mười và Phan Văn Cư lần lượt tham gia lực lượng du kích địa phương và anh dũng ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Câu chuyện tôn vinh tình mẫu tử vĩ đại hòa quyện cùng lý tưởng độc lập dân tộc.

Mảnh đất Hưng Long từ lâu đã đi vào lịch sử như một vùng giáp ranh rực lửa. Nơi đây, những rặng dừa nước ôm lấy các con rạch tự nhiên đổ ra sông Cần Giuộc không chỉ che chở cho xóm làng, mà còn là căn cứ lòng dân vững chắc. Trong số những gia đình đã hiến dâng cả máu xương và nước mắt cho nền độc lập dân tộc, ngôi nhà mang số hiệu E31/59 của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Tám mãi là một biểu tượng sáng ngời về tinh thần kiên trung, bất khuất.
Mẹ Lê Thị Tám sinh năm 1911, là người con gái thuần hậu của quê hương Hưng Long. Gắn bó cuộc đời với ruộng lúa, bờ kênh, mẹ cùng chồng chắt chiu nuôi dạy sáu người con khôn lớn, trong đó có bốn trai và hai gái. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, quân thù điên cuồng càn quét, dựng đồn bốt kìm kẹp nhằm nhổ tận gốc phong trào cách mạng. Trước hiểm nguy, mẹ Tám không một chút sờn lòng. Mẹ chủ động biến ngôi nhà của mình thành cơ sở nuôi giấu cán bộ, là nôi che chở cho các chiến sĩ đi về hoạt động bí mật. Những bữa cơm nấu vội dưới mái tranh, những đêm dài mẹ thức trắng canh gác bên thềm đã giữ an toàn cho biết bao mạch máu cách mạng của địa phương.
Chính ngọn lửa yêu nước từ lòng mẹ đã truyền sang các con. Thấy cha mẹ hy sinh vì đại cuộc, các con trai của mẹ lần lượt tham gia hoạt động cách mạng. Người con trai Phan Văn Mười, sinh năm 1949, tham gia lực lượng du kích từ khi còn là một thiếu niên. Với sự thông minh, nhanh nhẹn và lòng dũng cảm thiên bẩm, anh sớm trưởng thành và được tin tưởng giao trọng trách Tiểu đội trưởng du kích xã Hưng Long. Giữa lúc tuổi xuân đang phơi phới bao hoài bão, vào năm 1965, trong một trận chiến đấu trực diện bẻ gãy trận càn quét của địch, Tiểu đội trưởng Phan Văn Mười đã anh dũng hy sinh khi mới vừa tròn 16 tuổi.
Nỗi đau mất đi người con trai còn chưa nguôi, một năm sau đó, tai họa lại giáng xuống gia đình mẹ. Người anh trai Phan Văn Cư, sinh năm 1944, một đội viên du kích kiên trung, đã nối gót chí hướng của em trai. Anh Cư dũng cảm bám trụ trận địa, cùng đồng đội tổ chức đánh úp, quấy rối đội hình hành quân của địch. Trong một trận chiến đấu cam go vào năm 1966, anh Phan Văn Cư đã trúng đạn tàn bạo của kẻ thù và anh dũng ngã xuống ở tuổi 22. Hai năm liên tiếp, hai vành tang trắng của hai người con trai dũng cảm đã vắt cạn nước mắt của mẹ Lê Thị Tám. Trái tim người mẹ đau đớn tột cùng, nhưng mẹ vẫn cắn răng chịu đựng, tiếp tục giữ vững cơ sở cách mạng cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Mẹ Lê Thị Tám trút hơi thở cuối cùng vào ngày 23 tháng 11 năm 1990. Mẹ ra đi khi non sông đã liền một dải, quê hương Hưng Long đang từng ngày hồi sinh từ đống đổ nát của chiến tranh. Để tri ân sâu sắc những cống hiến vĩ đại và nỗi đau thương tột cùng của mẹ, ngày 21 tháng 7 năm 2014, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã ban hành quyết định số 1655/QĐ/CTN chính thức truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho mẹ Lê Thị Tám.
Hơn ba thập kỷ đã trôi qua, những vết thương chiến tranh trên da thịt quê hương nay đã được chữa lành bằng những cánh đồng lúa chín vàng và những con đường trải nhựa khang trang. Tại ngôi nhà cũ ở số E31/59 ấp 17, xã Hưng Long, ông Lê Văn Út – con trai của mẹ – vẫn ngày ngày thay mặt gia đình kính cẩn khói hương, giữ gìn truyền thống và chu đáo làm giỗ cho mẹ vào ngày 23 tháng 11 hằng năm.
Trên bàn thờ trang nghiêm ấy, tấm chân dung hiền hậu của mẹ đặt ở chính giữa, vây quanh là bằng Tổ quốc ghi công mang số hiệu HCM 5998 của liệt sĩ Phan Văn Cư và số hiệu HCM 6390 của liệt sĩ Phan Văn Mười. Tên tuổi và sự xả thân của họ đã tạc vào dáng đứng vinh quang của quê hương, trở thành ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ mai sau về lòng yêu nước và tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.


