NHỮNG NGƯỜI LÍNH ĐI CÙNG MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG
Mỗi dịp tháng Tư về, ký ức của những người lính năm xưa lại ùa về như những thước phim không bao giờ phai nhạt. Đó là ký ức về những cuộc hành quân thần tốc, những trận đánh sinh tử và khoảnh khắc vỡ òa hạnh phúc khi lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập trưa ngày 30/4/1975.
Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng đối với cựu chiến binh Lê Hồng Táo ở thị trấn Bút Sơn (Hoằng Hóa), mùa Xuân năm ấy vẫn là quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời người lính.
Người lính đặc công trong trận đánh cuối cùng
Rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, Lê Hồng Táo khoác ba lô lên đường nhập ngũ với khát vọng góp sức giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị đặc công D40, E116, F27, hoạt động trên chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Là lính đặc công, nhiệm vụ của ông cùng đồng đội luôn gắn liền với những trận đánh hiểm nguy nhất. Họ bí mật luồn sâu vào đội hình địch, tiếp cận mục tiêu trong đêm tối rồi bất ngờ xuất kích. Mỗi tổ chiến đấu chỉ vài người nhưng phải đảm nhận những nhiệm vụ đặc biệt quan trọng.
Ông nhớ lại, trước mỗi trận đánh, ai cũng xác định tinh thần sẵn sàng hy sinh. Nếu bị thương nặng không thể di chuyển, người chiến sĩ phải chấp nhận ở lại để đồng đội tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Đó là sự lựa chọn khắc nghiệt nhưng rất đỗi bình thường của những người lính trong chiến tranh.
Đầu tháng 4 năm 1975, đơn vị ông nhận lệnh tiến công Trường Sĩ quan Tăng thiết giáp tại căn cứ Nước Trong, một cứ điểm quân sự quan trọng của đối phương ở Long Thành, Đồng Nai. Hệ thống phòng thủ nơi đây được xây dựng kiên cố với nhiều lớp hàng rào dây thép gai và bãi mìn dày đặc.
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Đơn vị hoàn thành nhiệm vụ được giao nhưng nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường. Những mất mát ấy trở thành ký ức không thể nào quên đối với người lính đặc công năm ấy.
Những ngày cuối tháng Tư, đơn vị tiếp tục tham gia đánh chiếm khu vực Tổng kho Long Bình - kho quân sự lớn nhất của quân đội Mỹ ở miền Nam lúc bấy giờ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, sáng ngày 30/4/1975, một số chiến sĩ có sức chiến đấu tốt được lựa chọn đi cùng đội hình xe tăng tiến vào trung tâm Sài Gòn.
Là xạ thủ B40, ông Lê Hồng Táo vinh dự được góp mặt trong đội hình ấy.
Khoảng 11 giờ trưa ngày 30/4, những chiếc xe tăng của Quân đoàn 2 tiến thẳng vào nội đô. Trong niềm xúc động nghẹn ngào, ông tận mắt chứng kiến lá cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, đánh dấu thời khắc đất nước hoàn toàn thống nhất.
“Đó là giây phút tôi không bao giờ quên. Mọi gian khổ, hy sinh suốt những năm tháng chiến đấu dường như được đền đáp trong khoảnh khắc ấy”, ông xúc động kể.
Người giữ mạch máu thông tin giữa chiến trường
Nếu những người lính đặc công trực tiếp đối mặt với lằn ranh sinh tử nơi tuyến đầu thì ở một mặt trận khác, những chiến sĩ thông tin tín hiệu cũng âm thầm góp phần vào chiến thắng chung bằng nhiệm vụ đặc biệt của mình.
Cựu chiến binh Nguyễn Trường Bách, hiện sống tại thành phố Thanh Hóa, vẫn nhớ như in những năm tháng tuổi trẻ trên chiến trường Tây Nguyên.
Ông nhập ngũ khi mới 17 tuổi. Sau thời gian đào tạo nghiệp vụ báo vụ, ông được phân công làm chiến sĩ thông tin tín hiệu thuộc Trung đoàn 28, Sư đoàn 10.
Nhiệm vụ của những người lính thông tin không trực tiếp nổ súng trên chiến trường, nhưng lại đóng vai trò vô cùng quan trọng. Họ được ví như những người giữ “mạch máu” liên lạc của đơn vị.
Giữa núi rừng Tây Nguyên rộng lớn, những đường dây thông tin thường xuyên bị bom đạn đánh phá. Bất kể ngày đêm, mưa gió hay chiến sự ác liệt, các chiến sĩ thông tin đều phải lập tức lên đường khắc phục sự cố để bảo đảm liên lạc thông suốt giữa các đơn vị.
Nhiều lần giữa đêm khuya, khi phát hiện tín hiệu bị gián đoạn, ông cùng đồng đội mang theo dụng cụ băng rừng tìm điểm đứt dây. Có những đoạn dây vừa được nối xong lại tiếp tục bị phá hỏng bởi bom đạn hoặc các toán biệt kích phục kích.
“Công việc của chúng tôi thầm lặng nhưng vô cùng căng thẳng. Chỉ cần đường dây gián đoạn trong thời điểm quan trọng là có thể ảnh hưởng đến cả trận đánh”, ông nhớ lại.
Suốt những năm tháng chiến tranh, người lính thông tin ấy đã cùng đồng đội âm thầm bảo vệ từng tín hiệu liên lạc, góp phần quan trọng vào những chiến thắng của quân ta trên chiến trường Tây Nguyên và trong cuộc Tổng tiến công mùa Xuân năm 1975.
Ký ức không phai của một thế hệ
Năm tháng đã lùi xa, những người lính năm xưa nay đều đã bước sang tuổi xế chiều. Mái tóc đã bạc đi theo thời gian nhưng ký ức về những ngày chiến đấu vì độc lập dân tộc vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim họ.
Đó là ký ức về những đồng đội đã ngã xuống khi đất nước còn chưa trọn niềm vui thống nhất. Đó là ký ức về những cuộc hành quân xuyên đêm, những trận đánh sinh tử và những ngày tháng sống trọn vẹn với lý tưởng cao đẹp của tuổi trẻ.
Đại thắng mùa Xuân năm 1975 đã đi vào lịch sử dân tộc như một bản hùng ca bất diệt. Trong bản hùng ca ấy có những người lính đặc công quả cảm, có những chiến sĩ thông tin thầm lặng và hàng triệu con người bình dị đã góp phần làm nên chiến thắng.
Họ là những nhân chứng sống của lịch sử, những người đã viết nên mùa Xuân đại thắng bằng lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh vô điều kiện vì Tổ quốc.
Và mỗi khi tháng Tư trở về, những ký ức ấy lại được kể tiếp như một ngọn lửa không bao giờ tắt, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị thiêng liêng của hòa bình, độc lập và thống nhất đất nước.



