Bài viết

Những người lính đi qua hai cuộc chiến

Bài viết kể lại những ký ức của ông Phạm Hồng Quảng, một cựu chiến binh từng tham gia cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia sau năm 1975. Khi đất nước vừa thống nhất, ông cùng nhiều thanh niên Việt Nam tiếp tục lên đường bảo vệ chủ quyền Tổ quốc trước sự xâm lấn của Khmer Đỏ. Trải qua những trận chiến khốc liệt, chứng kiến sự hy sinh của đồng đội và chính hai người em ruột của mình, ông trở thành nhân chứng sống cho một giai đoạn lịch sử đầy đau thương nhưng c

Quảng Trị25/06/2026Đoàn trường THPT chuyên Võ Nguyên Giáp (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1975 mở ra một chương mới trong lịch sử dân tộc khi đất nước hoàn toàn thống nhất sau nhiều thập kỷ chiến tranh. Trên khắp mọi miền Tổ quốc, niềm vui hòa bình lan tỏa trong từng gia đình, từng làng quê sau những năm dài bom đạn. Thế nhưng, đối với nhiều người lính Việt Nam, hành trình bảo vệ đất nước vẫn chưa thực sự khép lại. Ở phía Tây Nam Tổ quốc, những dấu hiệu bất ổn dần xuất hiện, báo hiệu một cuộc thử thách mới đang đến gần. Trong hoàn cảnh đó, ông Phạm Hồng Quảng cùng hàng vạn người con đất Việt tiếp tục bước vào một cuộc chiến khác để bảo vệ biên giới và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả đối với nhân dân Campuchia.

Ông Phạm Hồng Quảng sinh năm 1951 tại thị trấn Hoàn Lão, tỉnh Quảng Trị. Là người trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, ông đã chứng kiến biết bao mất mát do chiến tranh để lại. Khi đất nước thống nhất, ông cũng như nhiều người dân Việt Nam đều mong chờ một cuộc sống yên bình, nơi mọi người có thể tập trung xây dựng quê hương sau những năm dài gian khó. Tuy nhiên, những diễn biến phức tạp ở khu vực biên giới Tây Nam đã khiến khát vọng ấy một lần nữa đứng trước thử thách.

Sau khi nắm quyền tại Campuchia, tập đoàn Khmer Đỏ liên tục thực hiện các hành động gây hấn dọc tuyến biên giới Việt Nam. Nhiều cuộc tấn công đẫm máu nhằm vào người dân vô tội đã xảy ra, gây tổn thất nghiêm trọng về người và tài sản. Trước tình hình đó, Việt Nam vẫn kiên trì theo đuổi con đường hòa bình và chủ trương phòng vệ. Là một quốc gia vừa bước ra khỏi chiến tranh với vô vàn khó khăn chồng chất, Việt Nam hiểu hơn ai hết giá trị của hòa bình và luôn cố gắng tránh để xung đột leo thang. Sự kiềm chế ấy không phải biểu hiện của sự yếu đuối, mà là lựa chọn đầy trách nhiệm của một dân tộc từng trải qua quá nhiều đau thương.

Tuy nhiên, những hành động khiêu khích và tàn sát liên tiếp đã khiến tình hình ngày càng trở nên căng thẳng. Dọc tuyến biên giới Tây Nam, nhiều ngôi làng bị tấn công, nhiều gia đình mất đi người thân. Không khí bất an bao trùm lên những vùng đất vốn đang nỗ lực hồi sinh sau chiến tranh. Khi mọi nỗ lực giữ gìn hòa bình không còn mang lại kết quả, việc đứng lên tự vệ trở thành nhiệm vụ không thể né tránh.

Những năm 1977 và 1978 đánh dấu giai đoạn căng thẳng nhất của cuộc xung đột. Trước sự xâm phạm chủ quyền và những tội ác xảy ra ở khu vực biên giới, nhiều thanh niên Việt Nam tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ. Trong dòng người khoác áo lính ngày ấy có ông Phạm Hồng Quảng và các em trai của mình. Rời quê hương Hoàn Lão, họ mang theo tình yêu đất nước, tinh thần trách nhiệm và niềm tin vào chính nghĩa để bước vào một chiến trường mới đầy gian khổ.

Cuối tháng Mười Hai năm 1978, quân đội Việt Nam mở các đợt phản công nhằm đẩy lùi các lực lượng Khmer Đỏ và bảo vệ an toàn cho nhân dân vùng biên giới. Những chiến dịch ấy không chỉ mang ý nghĩa quân sự mà còn thể hiện quyết tâm ngăn chặn các hành động bạo lực và tội ác đối với dân thường. Dù đạt được nhiều kết quả quan trọng, tình hình chiến sự vẫn tiếp tục diễn biến phức tạp khi đối phương không ngừng các hoạt động gây hấn.

Từ cuối năm 1978, chiến trường biên giới Tây Nam bước vào giai đoạn ác liệt. Những trận đánh liên tiếp diễn ra trong điều kiện vô cùng khó khăn. Tiếng súng, tiếng pháo và khói lửa chiến tranh phủ kín nhiều vùng đất. Trong hoàn cảnh đó, người lính phải đối mặt không chỉ với bom đạn mà còn với đói khát, bệnh tật và sự thiếu thốn đủ bề. Mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc đấu tranh để giành lấy sự sống và hoàn thành nhiệm vụ.

Chiến tranh đã để lại những mất mát sâu sắc đối với gia đình ông Phạm Hồng Quảng. Hai người em ruột của ông đã anh dũng hy sinh trong thời gian làm nhiệm vụ. Đặc biệt, một người em mãi mãi nằm lại trên đất Campuchia, không có cơ hội trở về quê hương. Đó là nỗi đau lớn mà gia đình ông phải mang theo suốt nhiều năm sau chiến tranh. Những người thân đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại biết bao dự định và ước mơ còn dang dở.

Ngày 7 tháng 1 năm 1979, chiến dịch tiến công quy mô lớn được triển khai. Ông Phạm Hồng Quảng cùng các đơn vị chủ lực vượt qua dòng Mekong và tiến về các khu vực phía Bắc Biển Hồ dọc theo sông Tonle Sap. Trên hành trình ấy, người lính phải đối diện với vô vàn hiểm nguy. Ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên hết sức mong manh. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, họ vẫn tiếp tục tiến lên bởi nhiệm vụ trước mắt không chỉ là bảo vệ Tổ quốc mà còn là giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng và hướng tới một tương lai hòa bình.

Theo thời gian, chiến tranh dần lùi xa và cuộc sống trở lại với nhịp điệu bình thường. Những cánh đồng xanh trở lại trên vùng đất từng bị chiến tranh tàn phá, những con đường mới được mở ra, những thế hệ mới lớn lên trong hòa bình. Thế nhưng, đối với những người từng đi qua chiến tranh như ông Phạm Hồng Quảng, ký ức về một thời máu lửa vẫn còn nguyên vẹn. Đó là ký ức về đồng đội, về những người thân đã ngã xuống và về những năm tháng tuổi trẻ gắn liền với trách nhiệm bảo vệ đất nước.

Câu chuyện của ông không chỉ phản ánh số phận của một cá nhân mà còn là hình ảnh thu nhỏ của cả một thế hệ đã dành tuổi xuân cho Tổ quốc. Những hy sinh ấy có thể không được nhắc đến nhiều như các cuộc kháng chiến lớn trước đó, nhưng vẫn là một phần quan trọng của lịch sử dân tộc. Chính từ những đóng góp và mất mát thầm lặng ấy, đất nước hôm nay mới có được nền hòa bình, ổn định để phát triển.

Đối với thế hệ trẻ hiện nay, những ký ức của ông Phạm Hồng Quảng là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước. Hòa bình không phải là điều tự nhiên có được, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của biết bao thế hệ. Trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm trong hiện tại và góp phần xây dựng tương lai chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh vì độc lập, chủ quyền và sự bình yên của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những người lính đi qua hai cuộc chiến | Câu chuyện thời hoa lửa