Những người lính đi qua lửa đạn
Những ngày tháng tư lịch sử, khi đất nước rợp cờ hoa kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), ở vùng đất An Minh (tỉnh An Giang), những ký ức chiến tranh lại lặng lẽ trở về. Trong dòng hồi tưởng ấy, câu chuyện về một gia đình có 13 anh em, trong đó 5 người tham gia cách mạng như một khúc tráng ca được kể lại bằng chính cuộc đời của những người đã đi qua lửa đạn. Năm 1972, chiến trường bước vào giai đoạn khốc liệt. Địch siết chặt kiểm soát, cấm vận lương thực, khiến đời sống người dân và lực lượng cách mạng vô cùng khó khăn. Trong hoàn cảnh ấy, ông Tâm được giao chỉ huy trận phục kích đám biệt kích để mở đường vận chuyển lương thực cho dân, cho cách mạng.
Đêm xuống, lực lượng ém quân trong đám cỏ ven kinh Chủ Vàng. Khi địch chủ quan tiến vào, loạt súng của ta bất ngờ nổ ra, lựu đạn liên tiếp phát huy hiệu quả. Chỉ trong thời gian ngắn, ta tiêu diệt 12 tên địch, làm chủ trận địa, khai thông tuyến vận chuyển. Chiến công ấy khiến địch co cụm, không dám lộng hành trong thời gian dài.
Năm 1974, ông Tâm tiếp tục tham gia trận diệt tên trưởng đồn bảo an ác ôn gây nhiều tội ác với nhân dân. Không có đầy đủ phương tiện, ông cùng đồng đội linh hoạt sử dụng lựu đạn gài thủ công, kiên nhẫn chờ đợi suốt đêm. Khi thời cơ đến, trận đánh diễn ra nhanh gọn, kết liễu mục tiêu, góp phần làm tan rã bộ máy kìm kẹp ở địa phương.
Nếu người anh ba và người em thứ sáu là những người dày dạn trận mạc, thì ông Phạm Văn Hiệp - người em thứ bảy trong gia đình lại là hình ảnh của lớp du kích trẻ gan dạ, mưu trí.



