NHỮNG NGƯỜI LÍNH GIÀ TRONG NGÀY HỘI LỚN (1)
Sáng 2/9, quảng trường Ba Đình rợp cờ hoa, từng dòng người náo nức đổ về chung vui Tết Độc lập. Trong biển người rộn rã ấy, nổi bật là đoàn Cựu chiến binh với những mái đầu bạc, những bộ quân phục đã sờn vai từ mọi miền đất nước trở về nơi thiêng liêng của Tổ quốc. Các bác đến đây không chỉ để mừng ngày lễ trọng đại, mà còn để gặp lại nhau, để cùng nhớ về một thời hoa lửa đã lùi xa.
Có người chống gậy, có người ngồi xe lăn, có người lặng lẽ bước đi chậm chạp… Nhưng trong ánh mắt các bác đều ánh lên niềm vui và sự tự hào. Đất nước hôm nay đã thanh bình, cờ đỏ sao vàng tung bay khắp phố phường, trẻ thơ ríu rít nắm tay cha mẹ, những điều giản dị ấy với họ là món quà lớn lao nhất.Trong hàng ngũ những người lính già, nổi bật là chú Đặng Sỹ Ngọc bộ đội Trường Sơn với thương tật 81%, đôi nạng gỗ đã theo chú suốt nửa đời người. Vừa mới xuất viện, sức khỏe còn yếu, nhưng chú vẫn quyết tâm về Hà Nội cùng đồng đội. Khuôn mặt khắc khổ của chú bừng sáng trong nụ cười, nhưng nụ cười ấy không giấu nổi sự xúc động. Khi trả lời phỏng vấn, giọng chú ngắt quãng, nghẹn ngào. Rồi bất chợt chú quay đi, ngăn vội giọt nước mắt.Đó là nước mắt của niềm vui, khi được sống trong ngày hội độc lập giữa lòng Thủ đô. Nhưng cũng là giọt lệ của nỗi nhớ thương đồng đội, những người đã mãi nằm lại nơi rừng núi Trường Sơn, không kịp thấy mùa thu hôm nay.Giữa âm thanh lễ hội rộn rã, giữa cờ hoa phấp phới, hình ảnh chú Ngọc cùng những Cựu chiến binh già lặng lẽ lau nước mắt đã chạm đến trái tim bao người. Bởi Quốc khánh không chỉ là ngày vui, mà còn là ngày nhắc chúng ta tri ân và biết ơn, để sống xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước./


