DĨ CÔNG VI THƯỢNG: KHI NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU ĐẶT VIỆC NƯỚC LÊN TRÊN TÌNH NHÀ
Trương Ngọc Mai

Năm 1946, khi Bác Hồ đang đầu bù tóc rối với hàng núi công việc của một Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa mới sơ sinh giữa vòng vây "thù trong giặc ngoài", bà Nguyễn Thị Thanh — chị gái của Bác — từ quê nhà Nghệ An ra Hà Nội thăm em. Đã nhiều thập kỷ xa cách kể từ ngày Bác ra đi tìm đường cứu nước, tình thân máu mủ xiết bao tha thiết. Tuy nhiên, khi nghe tin chị đến, Bác đang dở buổi làm việc quan trọng với các đồng chí trong Chính phủ. Người đã nhẹ nhàng nhờ đồng chí giúp việc tiếp đón bà cẩn thận, chờ Người giải quyết xong việc công rồi mới ra gặp mặt.
Hành động của Bác là minh chứng điển hình cho nguyên tắc "Dĩ công vi thượng" — đặt việc chung của đất nước, của nhân dân lên trên hết và trước hết. Là một con người bằng xương bằng thịt, Bác không hề vô tình hay xa cách với gia đình; nỗi nhớ quê hương, nhớ người thân luôn khắc xoáy trong lòng Người. Nhưng trên cương vị người chèo lái vận mệnh dân tộc giữa lúc ngàn cân treo sợi bún, Bác không cho phép tình cảm cá nhân lấn át hay làm gián đoạn thời gian dành cho đất nước. Việc nước là việc của muôn dân, tình nhà là chuyện của cá nhân — sự phân định rạch ròi ấy chính là bản lĩnh khắt khe của một người lãnh đạo chân chính.
Cách ứng xử của Bác Hồ là tấm gương soi chiếu cho mọi cán bộ, đảng viên trong công tác quản lý và thực thi công vụ. Bài học "dĩ công vi thượng" nhắc nhở rằng, sự thiên vị, vây cánh hay đặt lợi ích thân tộc lên trên lợi ích chung chính là mầm mống phá hoại kỷ cương và lòng tin của nhân dân đối với bộ máy chính quyền. Bác đã chứng minh bằng chính cuộc đời mình: để quy tụ được lòng dân và giữ nghiêm kỷ luật quốc gia, người lãnh đạo trước hết phải là người tuyệt đối công tâm, không để tình riêng làm mờ mắt trước vận mệnh cộng đồng.



