NHỮNG NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG Người mẹ giữ lửa cho Tổ quốc
Người mẹ giữ lửa cho Tổ quốc
Có những người được lịch sử ghi tên bằng những chiến công hiển hách. Có những người không cầm súng, không trực tiếp chiến đấu, nhưng sự hy sinh của họ cũng lớn lao không kém. Đó là những Mẹ Việt Nam Anh hùng – những người mẹ đã hiến dâng chồng, con, thậm chí cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc.
Ở một vùng quê nghèo miền Trung, có người mẹ tên là Ba. Ngôi nhà nhỏ của mẹ nằm nép mình dưới hàng tre già, phía trước là khoảng sân đất đỏ và một vườn cau đã gắn bó với gia đình qua nhiều thế hệ.
Ngày đất nước còn chìm trong khói lửa, ba người con trai của mẹ lần lượt viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ.
Người con cả trước lúc đi nắm chặt tay mẹ:
– Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Khi đất nước hòa bình, con sẽ về dựng lại ngôi nhà mới cho mẹ.
Mẹ chỉ mỉm cười, gật đầu.
Bà biết phía trước con là chiến tranh, nhưng cũng hiểu rằng nếu ai cũng sợ hy sinh thì đất nước sẽ không bao giờ có ngày hòa bình.
Ít lâu sau, người con thứ hai rồi người con út cũng khoác ba lô lên đường.
Ba lần tiễn con.
Ba lần mẹ đứng lặng ở đầu làng cho đến khi bóng con khuất hẳn sau hàng cây.
Những năm tháng ấy, niềm vui lớn nhất của mẹ là mỗi lần người đưa thư ghé qua.
Những lá thư đã ngả màu kể về rừng Trường Sơn, về đồng đội, về những đêm hành quân và những ước mơ giản dị sau chiến tranh.
Người con nào cũng viết:
"Mẹ đừng lo cho con. Đất nước mình rồi sẽ thống nhất. Con nhất định sẽ trở về."
Mẹ nâng niu từng lá thư như báu vật.
Nhưng rồi...
Một buổi chiều mưa.
Người cán bộ xã lặng lẽ bước vào sân.
Trên tay ông là tờ giấy báo tử đầu tiên.
Người con cả đã anh dũng hy sinh.
Nỗi đau chưa kịp nguôi thì vài năm sau, hai tờ giấy báo tử nữa lần lượt được gửi về.
Ba người con.
Ba phần máu thịt của mẹ.
Đều nằm lại nơi chiến trường.
Không ai biết đêm ấy mẹ đã khóc bao lâu.
Sáng hôm sau, bà vẫn ra đồng làm việc như thường lệ.
Có người hỏi:
– Mẹ có oán trách chiến tranh không?
Mẹ nhẹ nhàng đáp:
– Mẹ thương con lắm. Nhưng nếu được chọn lại, các con của mẹ vẫn sẽ lên đường. Vì còn Tổ quốc thì mới còn quê hương.
Câu nói mộc mạc ấy khiến ai nghe cũng nghẹn lòng.
Đất nước thống nhất.
Những đoàn quân chiến thắng trở về.
Trong niềm vui chung của dân tộc, mẹ lặng lẽ thắp ba nén hương trước bàn thờ các con.
Mẹ nói như thể các anh vẫn đang đứng trước mặt:
– Đất nước mình hòa bình rồi. Các con yên lòng nhé.
Nhiều năm sau, Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Trong buổi lễ, khi được hỏi mong ước lớn nhất là gì, mẹ chỉ mỉm cười:
– Mẹ chỉ mong sẽ không còn người mẹ nào phải tiễn con ra chiến trường nữa.
Ước nguyện ấy thật giản dị, nhưng chứa đựng khát vọng lớn nhất của những người từng đi qua chiến tranh: được sống trong hòa bình.
Ngày nay, ngôi nhà của mẹ trở thành địa chỉ đỏ để nhiều đoàn viên, thanh niên đến thăm. Họ giúp mẹ quét sân, chăm sóc vườn cây, lắng nghe những câu chuyện về một thời bom đạn.
Mỗi lần nhìn màu áo xanh tình nguyện, mẹ lại xúc động:
– Thế hệ các cháu hôm nay được học tập, được sống trong hòa bình là điều mà các anh của cháu năm xưa đã đánh đổi bằng tuổi trẻ và cả tính mạng.
Lời nói ấy không chỉ là ký ức của một người mẹ, mà còn là lời nhắn gửi đến bao thế hệ mai sau.



