Những người mẹ viết nên huyền thoại
Chiến tranh đã lùi vào quá khứ, một quá khứ đau thương nhưng rất đỗi tự hào đối với dân tộc Việt Nam. Để có được thành công ấy, biết bao người mẹ đã phải nén đau thương, động viên đưa tiễn chồng, con lên đường làm nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc. Trong không khí cả nước đang hướng tới kỷ niệm 76 năm ngày thương binh, liệt sỹ, chúng tôi tìm về bên các Mẹ Việt Nam Anh hùng để được nghe kể về những chuyện đã qua. Lòng biết ơn sâu sắc xen lẫn sự cảm phục khiến chúng tôi càng thêm tự hào về các mẹ. Trong cái nắng dịu nhẹ sau mưa bất chợt của ngày hè tháng 7, chúng tôi đến thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Truyện ở xóm 1, xã Hưng Thịnh, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An. Mẹ Truyện năm nay đã 101 tuổi, đôi mắt đã mờ, trí nhớ giảm hẳn, mẹ không còn nghe được rõ, chuyện ngày trước có đoạn nhớ đoạn quên, nhưng chắp nối câu chuyện, chúng tôi phần nào hiểu được mẹ muốn nói gì. Cả cuộc đời mẹ gắn với sự nghiệp cách mạng của quê hương, đất nước. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, mẹ động viên các con lên đường nhập ngũ. Năm 1965, người con trai cả của mẹ là Nguyễn Văn Nguyệt tình nguyện nhập ngũ vào chiến trường miền Nam, kháng chiến chống Mỹ. Tiếp bước truyền thống của cha và anh trai, người con trai thứ 3 trong gia đình mẹ là Nguyễn Văn Vương cũng tình nguyện tham gia chiến trường miền Nam lúc tròn 17 tuổi. Thế rồi chỉ trong vòng gần 2 năm từ 1970 đến 1972, mẹ nhận liên tục giấy báo tử của 2 người con trai. Còn nổi đau nào lớn hơn thế, mẹ nuốt vào trong những giọt nước mắt nghẹn ngào. Đến bây giờ khi Đất nước đã được bình yên, nhưng mẹ Truyện vẫn đau đáu nỗi đau khi liệt sĩ Nguyễn Văn Vương vẫn chưa tìm thấy phần mộ. Nhắc đến các anh, mẹ Truyện rất đỗi tự hào, rưng rưng xúc động: Các con của mẹ đã hy sinh vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc khi mới tuổi đôi mươi. Tuy các anh không ở bên chăm sóc mẹ, nhưng mẹ vẫn luôn nhận được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước, sự chia sẻ, thăm hỏi thường xuyên của bà con lối xóm, của thế hệ trẻ hôm nay đó là niềm vui lớn nhất với mẹ. Với những

Trong những năm chiến tranh, hình ảnh người mẹ tiễn con lên đường có lẽ là một trong những hình ảnh xúc động nhất. Người mẹ biết con mình sẽ đối mặt với hiểm nguy nhưng vẫn động viên con hoàn thành nhiệm vụ. Với những Mẹ Việt Nam Anh hùng, sự chờ đợi ấy đôi khi kết thúc bằng những tin báo tử đau lòng.
Mẹ Nguyễn Thị Truyện ở Hưng Nguyên, Nghệ An là một người mẹ đã trải qua hoàn cảnh như vậy. Mẹ đã hơn một trăm tuổi và dành phần lớn cuộc đời gắn với những biến động của quê hương, đất nước.
Trong kháng chiến chống Mỹ, mẹ đã động viên các con lên đường nhập ngũ. Năm 1965, người con trai cả Nguyễn Văn Nguyệt tình nguyện tham gia chiến đấu tại miền Nam. Người con trai thứ ba Nguyễn Văn Vương cũng tiếp bước anh trai khi mới 17 tuổi.
Khi các con lên đường, chắc chắn mẹ đã gửi theo rất nhiều lời dặn dò và hy vọng. Mẹ mong các con hoàn thành nhiệm vụ và trở về bình an. Nhưng chiến tranh đã khiến mong ước ấy không thể trở thành hiện thực.
Từ năm 1970 đến năm 1972, mẹ nhận tin cả hai người con hy sinh. Hai người con đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Đối với một người mẹ, đó là mất mát vô cùng lớn lao.
Đáng buồn hơn, phần mộ của liệt sĩ Nguyễn Văn Vương đến nay vẫn chưa được tìm thấy. Điều đó khiến mẹ vẫn đau đáu một nỗi niềm. Dù thời gian đã trôi qua rất lâu, tình yêu của mẹ dành cho con vẫn không thay đổi.
Nhưng mẹ không chỉ sống trong đau buồn. Khi nhắc đến các con, mẹ vẫn thể hiện niềm tự hào. Những người con đã hy sinh vì đất nước, vì nền độc lập và hòa bình mà thế hệ hôm nay đang được hưởng.
Năm 2014, Nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với những đóng góp của mẹ và những người con đã hy sinh.
Mẹ Nguyễn Thị Cháu cũng là một trường hợp khiến chúng ta xúc động. Mẹ có bảy người con nhưng hai người con trai đầu đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Hoàng Văn Xoan hy sinh tại Quảng Trị, còn Hoàng Trung Tính hy sinh trên chiến trường Lào.
Mẹ Cháu không muốn thế hệ sau chỉ nhìn vào những mất mát. Mẹ luôn nhắc nhở con cháu phải cố gắng vươn lên và ghi nhớ công lao của những người đã hy sinh.
Từ những câu chuyện ấy, chúng ta càng hiểu rõ giá trị của hòa bình. Chiến tranh không chỉ cướp đi tuổi trẻ của những người lính mà còn để lại nỗi đau trong lòng những người ở lại.
Những người mẹ ấy đã âm thầm chịu đựng để đất nước có ngày thống nhất. Họ không cần những lời ca ngợi quá lớn lao, bởi chính cuộc đời họ đã là một minh chứng cho lòng yêu nước.
Ngày nay, truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” vẫn được phát huy thông qua nhiều hoạt động thiết thực. Các cấp, ngành và tổ chức xã hội thường xuyên thăm hỏi, phụng dưỡng các Mẹ Việt Nam Anh hùng, chăm lo cho gia đình chính sách và tổ chức những chương trình đền ơn đáp nghĩa.
Đối với người trẻ, điều quan trọng là không được quên quá khứ. Chúng ta cần biết rằng những ngày tháng bình yên hiện tại được đánh đổi bằng rất nhiều sự hy sinh.
Mỗi bài học lịch sử, mỗi câu chuyện về các mẹ đều giúp chúng ta hiểu thêm về giá trị của hòa bình. Biết ơn những người đi trước cũng là cách để chúng ta sống có trách nhiệm hơn với hiện tại.
Những người con của các mẹ đã ra đi vì Tổ quốc. Họ không trở về, nhưng sự hy sinh của họ đã góp phần tạo nên một đất nước hòa bình. Và những người mẹ đã tiễn con ra trận sẽ mãi được nhớ đến như những biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và sự hy sinh.



