Những người thắp lửa
Sức sống của bảo tàng không chỉ nằm ở những kỷ vật mà còn được thắp lửa bởi những con người đang ngày đêm gìn giữ nơi đây. Mỗi sáng sớm, người dân thôn Nam Quất đã quen thuộc với hình ảnh một cụ ông mái đầu bạc trắng, quân phục chỉnh tề bước xuống từ chuyến xe buýt sớm. Đó là ông Nguyễn Đình Quốc (83 tuổi), đều đặn mỗi ngày vượt quãng đường gần 30 km từ phường Định Công về Phú Xuyên, vừa làm công việc thuyết minh viên của bảo tàng, vừa “bầu bạn” với đồng chí, đồng đội mình. Ở cái tuổi xưa nay hiếm, thay vì ở nhà nghỉ ngơi, ông lại chọn hành trình đầy vinh dự và tự hào - lan tỏa những điều đẹp đẽ về người lính trong chiến tranh đến thế hệ hôm nay.
Ít ai biết rằng, người thuyết minh viên cần mẫn ấy từng là một “mảnh ghép” trên Đoàn tàu không số huyền thoại (Đoàn 125). Từng là thuyền phó kinh qua những hải trình sinh tử trên biển Đông, rồi lại nếm trải đòn roi tra tấn tại nhà tù Phú Quốc, ông Quốc mang trong mình cả một pho sử sống về sự can trường.


“Mỗi kỷ vật ở đây đều tràn ngập tình cảm. Chúng gợi lại những năm tháng khó khăn, đau thương của đất nước trong chiến tranh nhưng chúng cũng là minh chứng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của dân tộc. Mỗi lần cầm mic giới thiệu về các kỷ vật, tim tôi lại rung lên niềm nhớ thương những đồng đội, càng có thêm động lực để gắn bó với công việc lan tỏa đến thế hệ trẻ tình yêu với lịch sử dân tộc, cũng như quyết tâm gìn giữ, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”, ông Quốc bày tỏ.
Ngoài ông Quốc, bảo tàng còn có 20 tình nguyện viên thường xuyên đến đây, tham gia hỗ trợ các hoạt động của bảo tàng. Sau 18 năm hoạt động chính thức, bảo tàng đã đón hàng chục triệu lượt khách, trở thành nơi giáo dục lịch sử, truyền thống “uống nước nhớ nguồn” cho nhiều thế hệ học sinh, sinh viên, học viên các lớp bồi dưỡng về Đảng.
.jpg)

Bước đi khó khăn nhưng giọng nói sang sảng, ánh mắt rạng ngời của cựu chiến binh Lâm Văn Bảng, Nguyễn Đình Quốc khi nhắc về đồng chí, đồng đội khiến nhiều người xúc động. “Hằng ngày, tôi vẫn có mặt để quản lý hương khói cho những người anh em. Tôi cũng đã dặn dò và truyền dạy dần cho con trai mình, để một mai tôi có “gần đất xa trời”, vẫn có người tiếp nối, để những hy sinh của đồng đội mãi được khắc ghi”, ông Bảng bộc bạch.
Chính tình cảm son sắt ấy đã giúp ông Bảng, ông Quốc càng thêm kiên trì trao truyền những giá trị lịch sử thiêng liêng, đầy tự hào cho các thế hệ mai sau.



