Những người treo mình trên vách đá Mã Pì Lèng
Trong hành trình mở Đường Hạnh Phúc, đoạn từ Đồng Văn sang Mèo Vạc qua Mã Pì Lèng là một trong những thử thách lớn nhất. Trước mặt những người mở đường là những vách đá dựng đứng, phía dưới là vực sâu. Với phương tiện thi công chủ yếu còn thô sơ, muốn đưa con đường đi qua nơi này, trước hết phải có người tìm cách bám vào chính những vách đá ấy.
Một đội cảm tử gồm 17 thanh niên được thành lập. Công việc của họ bắt đầu bằng dây thừng, búa và những mũi choòng. Từ trên cao, những người thanh niên buộc dây làm điểm tựa rồi treo mình xuống vách núi. Búa nện vào choòng, từng lỗ nhỏ được đục sâu vào đá để đặt thuốc nổ. Đá được phá đến đâu, con đường dần được mở ra đến đó. Công việc ấy kéo dài suốt 11 tháng.
Có những ngày họ phải ở trên vách đá nhiều giờ liền. Bữa cơm cũng được những người phía dưới buộc vào dây rồi chuyển lên. Giữa lưng chừng núi, một tay giữ mình, một tay làm việc, phía dưới là vực sâu. Không có những cỗ máy khoan phá đá hiện đại. Chỉ có những con người rất trẻ, những sợi dây làm điểm bám và tiếng búa, tiếng choòng vang lên giữa núi đá Mã Pì Lèng. Từng mét, rồi từng mét. Con đường dần hiện ra trên vách núi.
Ngày nay, đứng trên Mã Pì Lèng nhìn con đường uốn quanh sườn đá, rất khó hình dung rằng đã có một thời, để đặt những mét đường đầu tiên ở nơi ấy, con người phải treo mình giữa vách núi và mở lối bằng chính đôi tay. Mười một tháng rồi cũng qua, vách đá cuối cùng cũng nhường chỗ cho con đường. Và những người thanh niên năm ấy đã để lại trên Mã Pì Lèng không chỉ một lối đi qua núi, mà còn là dấu tích của một thời tuổi trẻ đã dám bắt đầu từ những điều tưởng như không thể.



