Bài viết

Những nhánh lan rừng trên tuyến lửa Trường Sơn

Vĩnh Long13/05/2026Lê Duy Khánh (Đoàn xã Tân Hào)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ và ác liệt, biết bao cô gái tuổi mười tám, đôi mươi của quê hương Phú Thọ đã gác lại tuổi xuân, tình riêng và mái ấm gia đình để lên đường vào chiến trường. Họ ra đi với trái tim rực lửa yêu nước, mang theo niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ hòa bình, thống nhất.

Nguyễn Thị Năm vẫn nhớ như in cảm giác háo hức khi nhận tin trúng tuyển vào lực lượng phục vụ chiến trường Trường Sơn. Những cô gái trẻ năm ấy không sợ gian khổ, không ngại hy sinh, bởi với họ, được đứng trong hàng ngũ quân đội, được góp sức cho miền Nam ruột thịt là niềm tự hào lớn lao. Trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, giữa bom đạn và chất độc hóa học, các nữ chiến sĩ ngày đêm san lấp hố bom, tải đạn, giữ cho những tuyến đường huyết mạch không bao giờ bị gián đoạn.

Mai Thị Thọ xúc động kể lại những tháng ngày “ăn tại mặt đường, ngủ tại mặt đường”, những đêm mưa rừng lạnh buốt phải hong quần áo bên bếp lửa tạm, hay những bữa cơm vội với chiếc lá rừng làm bát. Bom nổ chậm, sốt rét rừng, thiếu thốn đủ bề nhưng không ai lùi bước. Họ luôn tự nhủ: “Tim còn đập, đường phải thông”.

Ý chí kiên cường ấy đã biến những cô gái nhỏ bé trở thành biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Họ góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân năm 1975, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Nhưng hòa bình cũng không thể trả lại tất cả. Có người mãi mãi nằm lại Trường Sơn, có người mang thương tật suốt đời, có người không thể làm mẹ vì di chứng chiến tranh.

Trong số đó, nữ liệt sĩ Hà Thị Viền là hình ảnh khiến nhiều đồng đội mãi day dứt. Năm 1976, khi đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường 20 Quyết Thắng, chị đã anh dũng hy sinh ở tuổi 23. Hơn nửa thế kỷ sau, một chiếc hộp nhỏ – kỷ vật chị gửi lại cho đồng đội trước lúc chia tay – đã được trao về cho gia đình. Đó không chỉ là món đồ lưu niệm giản dị, mà còn là ký ức thiêng liêng của một thời tuổi trẻ sống và hy sinh vì Tổ quốc.

Cuộc gặp lại của những nữ chiến sĩ Trường Sơn năm xưa sau hơn 50 năm không chỉ là cuộc hội ngộ của đồng đội mà còn là sự nối dài của nghĩa tình và ký ức. Những giọt nước mắt khi nhận lại kỷ vật của liệt sĩ Hà Thị Viền như đưa người thân trở về với hình bóng cô gái trẻ năm nào chưa kịp một lần trở lại quê hương.

Ngày nay, những nữ chiến sĩ Trường Sơn Đất Tổ vẫn tiếp tục sống đẹp như những “nhánh lan rừng” giữa đại ngàn năm xưa. Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, dẫu thời gian đã in dấu trên mái tóc và gương mặt, họ vẫn giữ vẹn nguyên tinh thần của người lính Trường Sơn: kiên cường, thủy chung và giàu nghĩa tình. Họ là những nhân chứng sống của lịch sử, là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh vệ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn