Cựu chiến binh

NHỮNG SỢI DÂY NỐI SỰ SỐNG

Hải Phòng15/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG SỢI DÂY NỐI SỰ SỐNG

(Cựu chiến binh Trần Văn Lưu)

Yên Thành – Nghệ An, vùng quê gió Lào cát trắng, nơi con người quen chịu nắng, chịu hạn và chịu đựng cả những mất mát dài lâu. Năm 1943, Trần Văn Lưu sinh ra trong một gia đình thuần nông. Tuổi thơ ông gắn với bờ tre, ruộng lúa và những câu hò ví dặm trầm buồn theo gió. Khi đất nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, người thanh niên xứ Nghệ lên đường nhập ngũ. Ông không cầm súng xung phong nơi tuyến đầu, mà khoác trên vai nhiệm vụ thông tin liên lạc – một công việc thầm lặng nhưng quyết định sự sống còn của cả đơn vị. Chiến trường Lào – Trường Sơn là nơi rừng sâu, núi cao, bom đạn trút xuống không ngơi nghỉ. Những con đường mòn len lỏi giữa đại ngàn, ngày nắng bụi đỏ, đêm mưa bùn lầy. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi sợi dây thông tin là một mạch máu, truyền mệnh lệnh, truyền tin tức, truyền hy vọng sống sót. Công việc của ông Lưu là kéo dây, nối tuyến, giữ thông tin không đứt. Bom có thể phá đường, đạn có thể vùi lấp hầm hào, nhưng đường dây liên lạc thì không được phép im lặng. Có những đêm, giữa mưa rừng xối xả, ông bò từng mét đất để tìm chỗ dây bị đứt. Có lúc vừa nối xong thì bom lại dội xuống, ông lại tiếp tục lần mò trong khói lửa. Người lính thông tin không được phép chậm trễ. Một tín hiệu muộn có thể khiến cả tiểu đội rơi vào vòng vây. Ông từng nói với đồng đội: “Dây còn thông, anh em còn sống.” Trên đất bạn Lào, giữa Trường Sơn mịt mùng, ông chứng kiến không ít đồng đội ngã xuống. Có người vừa hôm trước còn cùng ông kéo dây, hôm sau đã nằm lại bên sườn núi. Ông không có thời gian để khóc. Ông chỉ lặng lẽ nối tiếp đường dây, như nối tiếp phần sống còn dang dở của bạn mình. Ngày hòa bình, ông trở về Yên Thành với thân thể đầy thương tích, tai nghe kém vì bom nổ gần, đôi tay chai sần vì năm tháng bám rừng. Ông trở lại làm ruộng, sống lặng lẽ như bao người lính trở về khác. Ông ít kể chuyện chiến tranh, chỉ thỉnh thoảng ngồi trầm ngâm khi nghe tiếng sấm, ánh mắt như vẫn dõi về Trường Sơn năm nào. Năm 2016, ông Trần Văn Lưu ra đi, nhẹ nhàng như cách ông đã sống. Không có tiếng súng, không có bom rơi, chỉ có tiếng gió thổi qua hàng tre quê nhà. Nhưng trong lịch sử, những sợi dây thông tin mà ông từng nối vẫn còn đó – nối hậu phương với tiền tuyến, nối sự sống giữa lằn ranh sinh tử, nối những con người bình dị vào chiến thắng vĩ đại của dân tộc. Có những người lính không để lại dấu chân trên bản đồ chiến thắng, nhưng để lại mạch máu âm thầm nuôi sống cả chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn