Những tấm Huân chương – Lời tự tình của thời gian
Trong ngôi nhà nhỏ ở thôn Liên Trì, bác Nguyễn Văn Luy trân trọng lưu giữ những tấm Huân chương, Huy chương và bằng khen được Đảng và Nhà nước trao tặng. Đối với bác, đó không đơn giản chỉ là những vật phẩm trang trí, mà là "linh hồn" của những năm tháng gian khổ nhưng hào hùng. Mỗi tấm huân chương mang trên mình một câu chuyện riêng: cái ghi dấu trận đánh tiêu diệt kho đạn địch, cái ghi nhận công lao giúp đỡ nhân dân Campuchia, cái tôn vinh những năm tháng trấn giữ biên thùy.
Mỗi dịp lễ Tết hay ngày truyền thống của Sư đoàn, bác lại mang những tấm huân chương ấy ra lau chùi cẩn thận. Bác thường gọi các con, các cháu lại gần và kể cho chúng nghe về nguồn gốc của từng chiếc. Bác bảo: "Mỗi tấm huân chương này đều thấm đẫm mồ hôi và máu của các bác. Nó nhắc nhở chúng ta phải luôn biết ơn những người đã ngã xuống". Những hiện vật ấy giống như những chứng nhân lịch sử, giữ cho ký ức về thời hoa lửa không bao giờ phai nhạt. Với bác Luy, niềm tự hào lớn nhất không phải là sự vinh danh cá nhân, mà là sự khẳng định rằng thế hệ của bác đã sống một tuổi thanh xuân có ích, không hối tiếc. Những tấm huân chương lấp lánh như ngọn lửa trao truyền cho con cháu lòng yêu nước, ý chí tự cường và lòng biết ơn sâu sắc đối với lịch sử dân tộc. Câu chuyện về những kỷ vật này là lời tự tình của thời gian, nối liền quá khứ hào hùng với hiện tại thanh bình của mảnh đất Yên Mô.


