Những tâm sự rất đơn giản của Anh hùng Ngô Thị Tuyển
Như hai câu trong lời bài hát Cô gái mở đường của nhạc sĩ Xuân Giao: “Em có nghe tiếng súng nơi tiền phương giục lòng/ Miền nam tha thiết gọi cả nước ta lên đường”, chúng tôi cũng đã đọc được những tâm sự rất đơn giản của Anh hùng Ngô Thị Tuyển và các cô gái Thanh Hóa đăng trên tờ Nhân Dân ra số ngày 17/7/1965: “Vì thằng đế quốc Mỹ cho nên các anh bộ đội vất vả, dầm mưa dãi nắng, đêm ngày đội trời ngồi trên mâm pháo. Chúng em thương các anh bộ đội lắm. Chúng em phải góp sức để các anh ấy đánh thắng giặc Mỹ chứ!”.
Như hai câu trong lời bài hát Cô gái mở đường của nhạc sĩ Xuân Giao: “Em có nghe tiếng súng nơi tiền phương giục lòng/ Miền nam tha thiết gọi cả nước ta lên đường”, chúng tôi cũng đã đọc được những tâm sự rất đơn giản của Anh hùng Ngô Thị Tuyển và các cô gái Thanh Hóa đăng trên tờ Nhân Dân ra số ngày 17/7/1965: “Vì thằng đế quốc Mỹ cho nên các anh bộ đội vất vả, dầm mưa dãi nắng, đêm ngày đội trời ngồi trên mâm pháo. Chúng em thương các anh bộ đội lắm. Chúng em phải góp sức để các anh ấy đánh thắng giặc Mỹ chứ!”.
Trong căn nhà nhỏ ở đường Trường Thi, thành phố Thanh Hóa, nữ anh hùng sinh năm 1947 chỉ nặng 42kg, cao chưa đến 1m50 nhưng có thể vác hai hòm đạn nặng 98kg, một nhiệm vụ vốn chỉ dành cho nam giới, lên đê, xuống dốc, lội sông đưa đạn ra tận mép thuyền tiếp tế cho bộ đội ở chiến trường Nam Ngạn - Hàm Rồng, cho biết thêm: “Khi cần người tiếp tế đạn cho bộ đội, tôi luôn có mặt. Tôi vác hết hòm đạn này đến hòm đạn khác đưa đến tận chiến hào. Nhiều lúc, tôi cùng chị em còn ra trận địa lau đạn, lắp đạn, tiếp đạn cho bộ đội”.
Khác với Anh hùng La Thị Tám hay Anh hùng Ngô Thị Tuyển, nhờ có cơ hội đọc sách, đọc báo nhiều, được nghe kể về sự đàn áp của thực dân với những người yêu nước, về lời kêu gọi đồng bào cả nước đoàn kết đánh đuổi thực dân Pháp của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cô gái trẻ Nguyễn Thị Mỹ Nhung (Tám Thảo) năm ấy đã cùng người em Nguyễn Thị Mỹ Linh dù sinh ra trong gia đình giàu có nhưng đã sớm xác định lý tưởng Tổ quốc là trên hết, quyết tâm vào chiến khu theo kháng chiến chống Pháp.
Nhớ lại những năm tháng ấy, bà Mỹ Nhung kể lại: “Tôi cũng giống như mọi người dân Việt Nam, theo lời kêu gọi toàn dân kháng chiến của Bác Hồ, ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm, không có súng có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc đánh đuổi thực dân Pháp, những thanh niên như tôi đều muốn đi theo tiếng gọi của Bác Hồ, theo kháng chiến để giành lại độc lập dân tộc”. Năm 1948, bà bắt đầu hoạt động cách mạng tại xã Phú Ðức, huyện Châu Thành, tỉnh Vĩnh Long, khi chỉ mới 16 tuổi.
Về sau, cô gái có bí danh Yên Thảo trở thành thành viên của Cụm Tình báo H63 do đồng chí Phạm Xuân Ẩn (Hai Trung) là điệp viên chủ lực. Cụm Tình báo H63 được đánh giá là mạng lưới tình báo hoạt động hiệu quả với những điệp viên tiêu biểu: Tư Cang, Hai Trung, Tám Thảo, Mười Nho, Nguyễn Thị Ba,... Năm 1961, cô gái Yên Thảo đã vận chuyển 24 cuốn phim ra Củ Chi sau khi vượt qua nhiều trạm, bốt gác dày đặc. Thông tin trong các cuộn phim đã giúp quân giải phóng nắm được nội dung chiến lược “Chiến tranh đặc biệt” của Mỹ.
Thật đặc biệt khi những nữ anh hùng mà chúng tôi được gặp ở đây đều có kỷ niệm khó quên với Bác, nhất là Anh hùng Ngô Thị Tuyển, người vinh dự nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1967, là một trong những người may mắn được gặp Bác nhiều lần, và một nhiệm vụ vinh dự nhất, xúc động nhất trong cuộc đời bà chính là khi được nhận nhiệm vụ túc trực bên linh cữu của Người.



