Bài viết

Những thước phim đổi bằng máu

Kịch bản độc đáo về những người lính cầm máy quay thay vì cầm súng. Câu chuyện kể về sự dũng cảm của một quay phim trẻ tuổi, bất chấp hiểm nguy lao ra khỏi công sự giữa trận bão lửa để ghi lại hình ảnh chân thực về khoảnh khắc lá cờ chiến thắng của ta tung bay trên nóc hầm chỉ huy địch.

Lâm Đồng24/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng "Thời hoa lửa", bên cạnh những người lính trực tiếp bóp cò súng, có một lực lượng đặc biệt dũng cảm lao vào những nơi ác liệt nhất với vũ khí là những chiếc máy quay phim cơ học Konvas nặng nề. Họ có nhiệm vụ ghi lại những bằng chứng lịch sử, những hình ảnh chân thực về cuộc chiến đấu của quân và dân ta. Bác Nguyễn Khắc Hiển khi ấy là một thanh niên đam mê nghệ thuật nhiếp ảnh, được điều động vào chiến trường Quảng Trị đầy lửa đạn.Bác Hiển nhớ lại, người quay phim chiến trường phải tuân thủ nguyên tắc: "Nơi nào bộ đội tiến công, nơi đó có máy quay". Để có được những thước phim cận cảnh, họ không thể nằm trong hầm trú ẩn mà phải nhô người lên khỏi mặt đất, đối mặt trực diện với làn đạn vút qua.Mùa hè năm 1971, trong trận đánh đánh chiếm cứ điểm cao điểm của địch, đại đội bộ binh của ta đang mở đường máu xông lên băng qua hàng rào dây thép gai. Giữa tiếng nổ chát chúa của bộc phá và đạn pháo, bác Hiển ôm chiếc máy quay Konvas quấn trong bao tải bạt, bò rạp theo bước chân của những chiến sĩ đi đầu. Khi người chiến sĩ cầm cờ lao lên nóc hầm chỉ huy của địch để cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng, một quả đạn cối nổ tung ngay phía sau.Sức nổ hất văng bác Hiển ngã nhào, một mảnh đạn găm trúng bả vai trái khiến tay ông tê dại. Chiếc máy quay bị văng ra xa, kính lọc sáng bị nứt rạn. Nhìn thấy người chiến sĩ đang kiên cường giữ cán cờ tung bay giữa làn khói đạn, bác Hiển quên đi nỗi đau đớn, dùng một tay còn lại bò tới, ôm chặt lấy chiếc máy quay.Ông tì thân mình vào một gốc cây cháy sém, dùng tay phải lên dây cót cơ học cho máy, áp sát mắt vào ống ngắm. Giữa làn khói đen kịt và máu đang chảy ròng ròng xuống áo, ngón tay bác vẫn bấm chặt nút bấm dứt khoát. Thước phim chạy đều, thu trọn vẹn khoảnh khắc hào hùng, kiêu hãnh của lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nền trời Khe Sanh lộng gió.Những thước phim quý giá ấy sau đó được chuyển cấp tốc về hậu phương tráng phim và phát sóng, làm nức lòng hàng triệu đồng bào cả nước. Hòa bình lập nghiệp, bác Nguyễn Khắc Hiển trở về với mái tóc bạc phơ và một bên vai bị lệch do di chứng vết thương cũ. Đối với ông, những thước phim đen trắng vương mùi thuốc súng và nhuốm cả máu của chính mình năm ấy chính là di sản vô giá, là tượng đài bất tử về một thời tuổi trẻ rực lửa anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn