Những tiếng kêu xé lòng “mẹ ơi!”, “bố ơi!” của đồng đội
Tiếng bom đạn của những năm tháng chiến tranh tưởng chừng đã lùi xa theo thời gian, nhưng với bà Trương Thị Dương, âm thanh ấy vẫn còn vang vọng đâu đó trong ký ức. Những tiếng kêu xé lòng “mẹ ơi!”, “bố ơi!” của đồng đội vẫn len lỏi vào giấc ngủ, trở thành nỗi ám ảnh không thể phai mờ. Năm 1968, khi vừa tròn 14 tuổi, cái tuổi đáng lẽ còn được sống trong vòng tay gia đình, cắp sách đến trường, bà đã quyết định tham gia lực lượng du kích, bước vào tuyến lửa khốc liệt. Trong suốt 7 năm (1968–1975),
Công việc của bà khi ấy vô cùng nặng nhọc và nguy hiểm. Bà được giao nhiệm vụ trinh sát, một mình lặng lẽ tiến vào khu vực địch để xác định vị trí, theo dõi tình hình rồi quay về báo cáo cho đơn vị, giúp bộ đội chủ động chiến đấu. Không chỉ vậy, bà còn tham gia vận chuyển đạn dược cho các loại súng lớn như P40, DKZ 82, tiếp đạn trong những thời khắc sinh tử, khi bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Sau mỗi trận chiến, bà lại trở về với những công việc thầm lặng nhưng không kém phần vất vả: cõng gạo, muối, lương thực, thực phẩm để phục vụ đơn vị. Đôi vai nhỏ bé của cô gái tuổi thiếu niên ngày ấy đã gánh trên mình không chỉ là vật chất, mà còn là trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc sâu sắc.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Tháng 6 cùng năm, bà được đơn vị tại Tiên Phước cho về địa phương học chính trị tại Hội An trong 4 tháng. Sau đó, bà tiếp tục cống hiến trong thời bình khi tham gia công tác tại Ban Chỉ huy xã đội Tiên Minh, giữ chức vụ xã đội phó, một vị trí thể hiện sự tin tưởng và ghi nhận những đóng góp của bà.
Tuy nhiên, sau vài năm công tác, bà xin rút lui. Đến năm 1977, bà trở về với cuộc sống đời thường, lập gia đình và tham gia Hội Cựu chiến binh của xã, tiếp tục đóng góp bằng những việc làm giản dị nhưng đầy ý nghĩa.
Giờ đây, ở tuổi 72, sống tại quê nhà Trà Đông (Quảng Nam cũ), bà Trương Thị Dương vẫn mang trong tim những ký ức không thể nào quên. Đó là những tháng ngày gian khổ, là hình ảnh những người đồng đội đã ngã xuống, là âm thanh đau thương của chiến tranh vẫn còn day dứt trong tâm trí.
Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường, bất khuất của thế hệ đi trước. Qua đó, thế hệ trẻ hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, biết ơn sự hy sinh to lớn của những người đã viết nên trang sử hào hùng cho dân tộc.
"Các cháu ạ, hãy nhớ nhé nhớ những gì mà chúng cháu có được ngày hôm nay cũng là nhờ có sự hy sinh của các chiến sĩ ấy."
Việt Nam Độc lập muôn năm"


