Những "Tọa Độ Lửa" Và Lời Thề Truông Bồn
Truông Bồn là cung đường độc đạo trên con đường chiến lược 15A. Để ngăn chặn sự chi viện của miền Bắc, không quân Mỹ đã biến nơi này thành một "tọa độ chết", mỗi mét vuông đất phải chịu hàng chục quả bom. Đơn vị chúng tôi ngày ấy hầu hết là những cô gái mới 17, 18 tuổi. Chúng tôi sống với lời thề: "Tim có thể ngừng đập, nhưng đường không thể tắc".
Tôi nhớ mãi buổi sáng định mệnh ngày 31/10/1968. Chỉ còn vài tiếng nữa là đến thời điểm Mỹ tuyên bố ngừng ném bom miền Bắc. Cả đại đội đang gấp rút san lấp hố bom để đoàn xe quân sự kịp đi qua trước bình minh. Bất ngờ, một tốp máy bay Mỹ ập đến trút bom tọa độ. Trong tiếng nổ long trời lở đất, chúng tôi chỉ kịp nằm rạp xuống những hố bom vừa lấp dở.
Khi khói bom tan đi, một cảnh tượng đau thương hiện ra: 13 đồng đội của tôi đã mãi mãi nằm lại khi tuổi xuân đang rực rỡ nhất. Có những chị chỉ còn vài ngày nữa là được đi học đại học, có người đã chuẩn bị sẵn áo cưới cho ngày hòa bình. Các chị hy sinh khi trong tay vẫn còn cầm chiếc xẻng, chiếc cuốc. Sự hy sinh của "Tiểu đội thép" Truông Bồn là nốt nhạc bi tráng nhất về lòng dũng cảm. Chúng tôi, những người còn sống, đã gạt nước mắt, tiếp tục cầm xẻng để thông đường cho xe qua. Máu của các chị đã hòa vào đất đỏ Truông Bồn, biến nơi này thành một tượng đài bất tử về tinh thần quyết thắng của thanh niên xung phong Việt Nam.



