Những trận đánh đổ lửa
Những trận đánh “đổ lửa”
Cựu chiến binh Phạm Văn Mão (69 tuổi) ở thôn 8, xã Ea Ning, huyện Cư Kuin khắc sâu trong tâm trí ký ức về những trận đánh ác liệt mà ông và đồng đội tham gia. Tháng 11-1970, sau 3 tháng huấn luyện tân binh tại Quỳnh Lưu, Nghệ An, ông thuộc Trung đoàn 2, Sư đoàn 324 vào miền Nam tham gia chiến dịch Đường 9 - Nam Lào. Ký ức hào hùng của một thời trận mạc được tái hiện qua lời kể của ông như một thước phim quay chậm: Tháng 4-1971, Tiểu đoàn 5 của ông nhận nhiệm vụ đánh cao điểm “Đồi xanh mắt ngọc” ở phía Tây Huế. Đây là điểm cao nhất của dải đồi, nơi có Sở Chỉ huy của ngụy chiếm đóng. Đúng 6 giờ sáng, hỏa lực của ta dội vào các lô cốt của địch nằm trên cao điểm, sau đó bộ đội ào lên tiến công. Thế trận giằng co ác liệt, hai bên đánh giáp lá cà kéo dài trong nhiều tiếng đồng hồ, quân ta bị thương vong nhiều do hỏa lực địch mạnh, các cao điểm xung quanh cũng liên tục bắn phá yểm trợ cho Sở Chỉ huy. Nhưng với tinh thần quyết tử, ông và các đồng đội vẫn ngoan cường chiến đấu, sau nửa ngày đã chiếm được cao điểm.
|
Ông Phạm Văn Mão (bên phải) và người bạn ôn lại kỷ niệm thời chiến. |
Câu chuyện bỗng nghẹn lại khi người lính già nói về trận đánh ác liệt nhất mà suốt đời ông không thể quên, diễn ra tại cao điểm 303 ở Tây Nam Huế vào một ngày tháng 2-1974. Ở đó, trong lửa bom và đạn pháo của địch, những đồng đội của ông lần lượt ngã xuống, bản thân ông bị thương nặng, phải điều trị 2 tháng mới bình phục. Đến hôm nay, trên lưng ông vẫn còn sót lại mảnh pháo, luôn khiến ông khắc khoải khi nhớ trận đánh đó quân ta bị thiệt hại nặng vì hỏa lực địch mạnh, phải rút về Nam Lào, riêng đơn vị 46 người của ông chỉ còn lại 3 người...
Ngày 27-4-1975, đơn vị ông Mão được lệnh tiến về Nam, đánh tàn quân ngụy còn sót lại trên đường. Khi đến TP. Phan Thiết vào ngày 30-4, cũng là lúc ông và đồng đội nhận được tin mừng Sài Gòn giải phóng. Niềm xúc động, hân hoan, tự hào của thời khắc ấy vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí ông, để giờ đây tất cả trở thành hồi ức không thể nào quên của năm tháng tuổi trẻ can trường.




