Cựu chiến binh

Những trận đánh trước thềm chiến thắng

Câu chuyện CCB Nguyễn Huy Ngọc

Hưng Yên16/02/202610a23 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Huy Ngọc, cựu chính trị viên biệt động thành Huế, nguyên Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế vẫn nhớ như in từng trận đánh mà đội biệt động thành tham gia. Ông cho biết, trong chiến dịch mùa xuân năm 1975, khoảng thời gian từ đầu năm đến tháng 3/1975, đơn vị ông có 5 trận đánh riêng và phối hợp với các đơn vị khác 3 trận.

Trận thứ nhất là đánh và tiêu diệt được một trung đội lính nhảy dù chốt chặn đường tấn công của ta ở Miếu Vọng, đập Khe Ngang. Trận thứ 2 là đánh và tiêu diệt một tiểu đội biệt kích cũng chốt chặn địa điểm đó. Trận này chúng ta thắng giòn giã, thu được súng đạn, vũ khí và cả bộ đàm, tiêu diệt toàn bộ tiểu đội biệt kích. Trận thứ 3 là trận phá phục kích ở rú Bắc (Trúc Lâm). Đơn vị biệt động thành hy sinh 1 đồng chí do bị địch bắn từ trên cầu xuống. Trận thứ 4 là ở An Viên, trên đường hành quân từ trên rú về, đơn vị của biệt động đã vây bắt được 2 tù binh. Hai tù binh này sau khi khai hết thông tin, còn tham gia phục vụ đơn vị hoạt động sản xuất kinh tế, và sau này còn may mắn được tham gia cách mạng trước ngày giải phóng Huế 26/3. Trận thứ 5 là đánh vào phân chi khu Hương Sơ, vào đêm 21/3. Khi đó quân đoàn 2 đã đập vỡ phòng tuyến Mỏ Tàu, La Sơn, Núi Bông Núi Nghệ ở phía nam.

Trong số 5 trận đánh này, trận đập vỡ phân chi khu Hương Sơ là sự kiện mà ông Nguyễn Huy Ngọc nhớ mãi. “Nhiệm vụ của trên giao là bằng mọi cách phải phá bằng được phân chi khu này. Chúng tôi đã lên phương án huy động toàn bộ lực lượng tinh nhuệ nhất của đơn vị, có hy sinh cũng phải quyết đánh để mở đường đưa quân qua”.

Đêm hôm đó đơn vị có 8 đồng chí lên đường, trang bị 1 khẩu B40, 1 khẩu B41, riêng ông Nguyễn Huy Ngọc mang theo khẩu M79 chống tăng. Đơn vị dùng pháo sáng tịch thu của tiểu đội biệt kích trước đó để xác định mục tiêu, sau đó dùng B41 và M79 phá sập phân chi khu. Đánh nhanh thắng nhanh, cả nhóm rút trong khoảng 15 phút, lúc ra ngoài lại gặp xe tiếp viện của địch và tiếp tục bắn hạ được chiếc xe này.

Tuy nhiên, trên đường rút, ông Nguyễn Huy Ngọc và các đồng đội bị địch phục kích, 6 người hy sinh. “Lúc 3 giờ sáng, chúng tôi chôn đồng đội bên bờ ruộng quê hương. Chúng tôi đặt lên mộ các anh những chiếc mũ tai bèo bị rơi lại trên đường” – ông Nguyễn Huy Ngọc bồi hồi kể.

Đó chính là lý do ông nhớ mãi trận đánh này, khi có những người đồng đội của ông đã không thể chờ được chiến thắng của cả dân tộc, mặc dù chiến thắng đó đã rất gần.

“Trận đó chúng tôi đánh gây tiếng vang lớn, tiêu diệt được phân chi khu, đánh sập một trận địa pháo 105 mm và tập kích được vào trong cửa ngõ thành phố trong một thời điểm lịch sử mà chúng ta đã phải chờ 20 năm mới có. Điều quan trọng hơn, chiến thắng này cũng thúc đẩy phong trào đấu tranh và khích lệ tinh thần đồng chí, đồng bào đang chiến đấu trong nội thành Huế. Nhiều đơn vị du kích, trinh sát, biệt động trong thành kể lại, nghe tiếng súng vọng về rất gần, tinh thần chiến đấu lên rất cao” – người cựu biệt động thành Huế kể lại.

Chiến thắng này của đơn vị biệt động thành cũng là một sự phối hợp chiến trường hiệu quả, góp phần mở đường đưa đơn vị chủ lực vào giải phóng Huế sau đó.

Những trận đánh ngày ấy bây giờ chỉ còn là những ký ức đẹp đầy tự hào đối với những người lính cao niên. Nhưng với lịch sử, đó là những trận đánh góp phần không nhỏ vào chiến thắng chung của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những trận đánh trước thềm chiến thắng | Câu chuyện thời hoa lửa