Những Trang Bản Thảo Dưới Hầm Chữ A
Câu chuyện khắc họa hình ảnh người lính sinh viên năm 1972 giữa tâm điểm Quảng Trị ác liệt, nơi "chất thép" của ý chí chiến đấu hòa quyện cùng "chất trữ tình" của tâm hồn trí thức. Qua hình ảnh cuốn sổ tay và nhành hoa ép vội trong hầm chữ A, đoạn văn tôn vinh vẻ đẹp lãng mạn, lý tưởng sống cao đẹp và sự hy sinh anh dũng của một thế hệ trẻ sẵn sàng gác lại bút nghiên để dâng hiến thanh xuân cho độc lập dân tộc.

Mùa hè năm 1972, tại thành cổ Quảng Trị, không gian chỉ có tiếng gầm rú của máy bay và mùi thuốc súng nồng nặc. Trong một căn hầm chữ A chật hẹp, Thành – chàng sinh viên khoa Văn vừa tròn 19 tuổi – đang hí hoáy viết gì đó vào cuốn sổ tay nhỏ.
"Thành ơi, lại làm thơ à? Bom nổ sát bên tai mà vẫn mơ mộng được sao?" – Tiếng Nam, người bạn cùng quê, vừa thở hổn hển sau khi tiếp tế đạn về, vừa trêu.
Thành cười, nụ cười hiền lành bám đầy bụi đất: "Không, tớ đang viết tiếp chương cuối cho tiểu thuyết. Tớ hứa với cô ấy là khi hòa bình, tớ sẽ mang bản thảo này về đọc cho cô ấy nghe."
Cuốn sổ tay của Thành không chỉ có chữ. Giữa những dòng miêu tả về trận đánh, anh ép vội một nhánh hoa dại nhặt được ven đường hành quân. Với những người lính trẻ ngày ấy, nhành hoa khô hay một dòng thư tay chính là "đóa hoa" rực rỡ nhất nảy nở giữa ngọn lửa chiến tranh.
Đêm đó, trận địa rung chuyển. Thành và Nam cùng đồng đội phải giữ vững trận địa bên bờ sông Thạch Hãn. Bom đạn cày xới từng tấc đất. Sáng hôm sau, khi tiếng súng tạm ngớt, Nam tìm thấy Thành nằm tựa lưng vào thành hào. Anh đã hy sinh khi tay vẫn còn giữ chặt chiếc ba lô.
Trong chiếc ba lô ấy, cuốn sổ tay được bọc kỹ trong tấm nylon. Trang cuối cùng không phải là kết thúc của một cuốn tiểu thuyết, mà là một dòng nhắn gửi viết vội:
"Nếu tôi không trở về, xin hãy chuyển cuốn sổ này tới tay mẹ tôi và nhắn với cô ấy rằng: Tôi đã sống những ngày đẹp nhất, vì tôi đã sống giữa tình đồng đội và lòng yêu nước."



