Những vết thương thời hoa lửa
Trong người ông Sáu Hiệp còn sót lại 5 vết thương. Trên khuôn mặt hiền lành là vết lõm sâu bên má phải do mảnh đạn. Cánh tay trái hơi cong, lớp da sần sùi chằng chịt sẹo. Dưới cổ, vết xoáy tròn vẫn còn hằn lại từ viên đạn năm xưa. Đôi chân tập tễnh, các bác sĩ chụp phim từng bảo trong đầu ông vẫn còn sót mảnh kim loại, mỗi khi trời trở gió là đau nhức. Thế nhưng ông thường gạt đi, chỉ mỉm cười: "Quen rồi, nay cũng hết đau luôn, còn sống là may mắn".
Bà Lượt cũng chẳng khá hơn. Năm 1968, trong trận đánh ở cầu Bà Rén (thuộc H.Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam cũ), một quả bom chụp xuống, mảnh bom xuyên từ đầu xuống khiến bà mất hẳn mắt phải, nay có lẽ bị ảnh hưởng nên liệt hoàn toàn cánh tay phải. Ngồi trong gian nhà nhỏ, bà cụ tóc bạc phơ nâng cánh tay bằng bàn tay trái còn lành lặn, khẽ lắc lắc: "Giờ tay phải chẳng còn làm được gì nữa… Nhưng quen rồi, không sao nữa". Hai cơ thể không trọn vẹn, nhưng họ chưa từng than trách. Họ coi những vết thương như một phần đời sống, như dấu ấn của thời thanh xuân đã dành cho Tổ quốc.



