Những vì sao trên bầu trời Đồng Lộc
Bài thơ là lời của những vì sao đêm Đồng Lộc, chứng kiến sự hy sinh của Mười cô gái thanh niên xung phong.
Ta là những vì sao đêm ấy,
Soi khoảng trời Đồng Lộc mịt mùng.
Có mười cô gái còn rất trẻ,
Vẫn mỉm cười giữa tọa độ bão bùng.
Ta đã thấy những bàn tay nhỏ,
San lấp đường trong khói lửa chiến tranh.
Ta đã thấy tuổi xuân rực cháy,
Đẹp như sao giữa khoảng trời xanh.
Giờ mỗi đêm trên miền Hà Tĩnh,
Ta vẫn ngân trong gió tiếng cười xưa.
Những vì sao chẳng bao giờ tắt,
Như tên người còn mãi với ngàn xưa.



