Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NHỮNG VIÊN ĐẠN TRÊN LƯNG NGƯỜI

Câu chuyện là hồi ức của một chiến sĩ quê Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) từng gùi, thồ, vận chuyển đạn dược trên đường mòn Hồ Chí Minh. Không trực tiếp nổ súng, nhưng từng viên đạn trên lưng người đã góp phần quyết định cục diện của nhiều trận đánh.

Hưng Yên24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu hỏi ông Bùi Văn Khải rằng chiến tranh nặng bao nhiêu, ông sẽ trả lời:
“Bằng đúng số đạn tôi từng gùi trên lưng.”

Sinh năm 1948, ông Khải nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi. Nhiệm vụ của ông là vận chuyển đạn dược qua đường mòn Hồ Chí Minh – con đường không có trên bản đồ, nhưng có trong sinh mệnh của chiến tranh.

Mỗi chuyến đi, ông gùi hàng chục ký đạn, vượt rừng, vượt suối, tránh máy bay trinh sát.

Đạn không được rơi. Không được nổ. Không được mất. Có lúc mưa rừng xối xả, đường trơn trượt, ông ngã lăn, đạn đập vào đá.

“Lúc ấy chỉ biết ôm chặt, sợ đạn nổ hơn sợ chết.”

Nhiều đồng đội của ông Khải không trở về. Có người ngã xuống khi gùi đạn. Có người bị bom vùi lấp.

Nhưng con đường không bao giờ đứt.

Đường mòn Hồ Chí Minh được làm nên bằng mồ hôi, máu và sự bền bỉ của những con người không tên.

Sau chiến tranh, ông Khải trở về quê. Không còn gùi đạn, nhưng đôi vai vẫn còn dấu vết cũ. Ông không kể nhiều về chiến tranh.

“Chỉ cần biết rằng, có những viên đạn đã đi trọn con đường.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn