Bài viết

NHỮNG Y SĨ, QUÂN Y GIỮA "MƯA BOM BÃO ĐẠN"

Trong ký ức về 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, người ta thường nhắc đến những người lính cầm súng trên tuyến đầu hay những chiến sĩ công binh vượt Sông Thạch Hãn giữa đêm tối. Nhưng phía sau những trận địa khói lửa còn có một lực lượng thầm lặng, ngày đêm giành giật từng hơi thở cho đồng đội – đó là các y sĩ, quân y chiến trường.

Vĩnh Long03/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phú Quới (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phú Quới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hàng nghìn quả bom và đạn pháo trút xuống mỗi ngày khiến số lượng thương binh liên tục tăng. Trong điều kiện thiếu thuốc men, thiếu nước sạch, thiếu ánh sáng và hầm cứu chữa thường xuyên bị bom đánh sập, các tổ quân y vẫn kiên cường bám trụ để thực hiện nhiệm vụ cứu người. Trận Thành cổ Quảng Trị

Các trạm phẫu thuật dã chiến thường được bố trí trong những căn hầm nhỏ đào sâu dưới lòng đất hoặc dưới các công sự kiên cố tạm thời. Không có phòng mổ hiện đại, không có đầy đủ dụng cụ y tế, ánh sáng nhiều khi chỉ là ngọn đèn dầu leo lét hoặc chiếc đèn pin được đồng đội giữ hộ. Thế nhưng, ngay trong điều kiện ấy, các bác sĩ, y sĩ và chiến sĩ quân y vẫn thực hiện hàng trăm ca cấp cứu, cầm máu, băng bó và phẫu thuật khẩn cấp để giữ lại sự sống cho thương binh.

Mỗi khi tiếng pháo tạm ngớt, các tổ quân y lại cùng lực lượng tải thương lao ra chiến hào tìm kiếm người bị thương. Có những chiến sĩ bị thương nằm giữa làn đạn, các y sĩ phải bò từng mét để tiếp cận, sơ cứu tại chỗ rồi cõng hoặc cáng họ về tuyến sau. Không ít người đã hy sinh khi đang cứu chữa đồng đội, bởi với họ, tính mạng của người bị thương luôn được đặt lên trên sự an toàn của bản thân.

Điều khiến nhiều cựu chiến binh xúc động khi nhắc về lực lượng quân y là tinh thần tận tụy và lòng nhân ái. Trong những ngày thiếu thốn nhất, một viên thuốc quý được dành cho người bị thương nặng hơn, một ngụm nước được nhường cho đồng đội vừa qua ca mổ. Có những y sĩ nhiều ngày không ngủ, đôi tay rớm máu vì liên tục băng bó, khâu vết thương nhưng vẫn không rời vị trí.

Bên cạnh nhiệm vụ cứu chữa, lực lượng quân y còn tổ chức vận chuyển thương binh vượt sông Thạch Hãn ra các tuyến sau. Những chuyến cáng thương diễn ra trong đêm, giữa pháo sáng và bom đạn. Mỗi thương binh được đưa về an toàn là thêm một niềm hy vọng được giữ lại cho gia đình, đồng đội và đất nước. Nhiều y sĩ, hộ lý đã mãi mãi nằm lại trên tuyến đường tải thương ấy, góp phần làm nên sự hy sinh thầm lặng của ngành quân y trong chiến tranh.

Các cựu chiến binh từng chiến đấu tại Thành cổ đều có chung một ký ức: hình ảnh người quân y cúi mình bên thương binh giữa tiếng bom nổ, đôi bàn tay không ngừng làm việc dù xung quanh là khói lửa và đất đá. Họ không chỉ chữa lành vết thương trên cơ thể, mà còn truyền cho đồng đội niềm tin để tiếp tục chiến đấu.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Thành cổ Quảng Trị đã trở thành địa chỉ đỏ của cả nước. Mỗi nén hương được thắp lên nơi đây không chỉ dành cho những người cầm súng, mà còn dành cho những y sĩ, quân y đã hiến dâng tuổi trẻ để giành giật sự sống giữa chiến trường. Họ là những người đã chứng minh rằng lòng dũng cảm không chỉ thể hiện trong chiến đấu, mà còn trong từng hành động cứu người giữa hiểm nguy.

Ngày nay, khi nhắc đến 81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị, lịch sử không chỉ ghi nhớ những trận đánh anh hùng mà còn ghi nhớ những con người thầm lặng đã giữ gìn sự sống giữa cái chết. Những y sĩ, quân y năm xưa đã để lại bài học sâu sắc về tinh thần trách nhiệm, lòng nhân ái và sự cống hiến vô điều kiện. Chính họ đã góp phần làm nên bản hùng ca bất tử của dân tộc và truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay tiếp tục sống đẹp, sống có ích và biết yêu thương con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn