Bài viết

Niềm hy vọng của người chiến sĩ Bác Giàng A Chu

Lai Châu01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Niềm hy vọng của người chiến sĩ Bác Giàng A Chu là một cựu chiến binh từng tham gia bảo vệ nước ta ở khu vực miền Bắc vào năm 1980 giữa cuộc kháng chiến với Trung Quốc

Đây là thời điểm cuộc chiến diễn ra khắc nghiệt nhất, hằng ngày chạy đua với thời gian , bác tham gia đào hầm đào hố . Tâm lý luôn trong trạng thái chiến đấu.Vào đỉnh cam nao 1890 tại chiến trường cụ thể là bản Dào san ngày nay ,bác kể rằng thời đó chiến sự giữa nước ta và Trung Quốc cực kỳ căng thẳng cộng thêm việc thiếu lương thực và nước uống, đồ đặc khiến cho các chiến sĩ như bác thực sự cảm thấy rất khổ cực. Hằng ngày ngoài việc chiến đấu họ còn phải lo nước uống, dường như không có lấy đến một giấc ngủ trọn vẹn , tình trạng sức khỏe thực sự yếu đi đáng kể. Tuy nhiên. Bắc vẫn nói rằng mình chưa từng có suy nghĩ là sẽ từ bỏ,dù gian nan bác cũng quyết và chiến đấu đến cùng.

Bác cùng các chiến sĩ khác đã cùng nương tựa ,chia sẻ với nhau, họ thay nhau gác đêm giữa thời tiết trời khắc nghiệt, nhưng không ai trong họ không ai trong họ ca thán về hoàn cảnh bác nói không sợ phải hy sinh vì khi tham gia chiến đấu bác đã quyết định sẽ chiến đấu đến cùng. Tuy nhiên, thứ rằng buộc bác nhất lúc đó chính là gia đình . Bác kể đêm hôm đó trời lạnh buốt nhưng chiến sự thì nóng hừng hực. Khi đang nghỉ ngơi nửa đêm, bác nghe thấy tiếng còi báo doinh ỏi vang khắp trời. Cả tiểu đội Bắc vùng dậy chuẩn bị chiến đấu. Mỗi người buộc phải di chuyển thêm vị trí khác nhau. Bác nghĩ mình sẽ hy sinh vào một thời điểm nào đó và chợt nhớ về bố mẹ Bắc bật khóc. Bác nói không biết đã vượt qua những tháng ngày đó như thế nào. Có lẽ

Có lẽ là thấy tinh thần chiến đấu muốn bảo vệ tổ quốc. Lúc đó trước mắt bác nhoè đi nhưng tay thì vẫn cầm chặt súng, tiếng bom nổ từ phía địch vang khắp trời. Kể đến đây giọng bác nghẹn lại. Bắc nói thứ duy nhất lúc đó bác nghĩ đến là gia đình thầm tự hứa nếu xong đợt này bác sẽ về báo hiếu thật nhiều. Đêm hôm đó, vì có cảnh báo sớm nên tiểu đội của bác đã kịp di chuyển về nơi an toàn, không ai phải hy sinh. Nhưng đó chỉ là một góc nhỏ trong vô vàn số lần trải nghiệm sinh tử của bác. Nhưng cho đến bây giờ, mỗi lần bác nhớ lại tiếng còi inh ỏi đó, lòng bác vẫn dâng lên một cảm xúc khó tả. Sau đó nhờ những tháng ngày chiến đấu của các chiến sĩ quân cường. Sau năm năm, bác đã được trở về nhà. Ở thời điểm hiện tại, dù đã có tuổi mà đã mờ dần, những ký ức về thời chiến của bác vẫn hiện lên như in

Cuối cùng, bác gửi gắm hy vọng đến lứa trẻ rằng hãy trân trọng và đừng quên đi sự hy sinh của những vị anh hùng đã ngã xuống vì nền độc lập của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn