NIỀM TIN - MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG TRẦN THỊ THÔI
Xuôi theo Quốc lộ 57 từ Mỏ Cày – Chợ Lách, đến cầu Cây Da xã Vĩnh Thành chúng ta gặp một lối rẽ về ấp Vĩnh Hiệp. Đây là con đường trải đá đỏ đưa ta đến ngôi nhà tình nghĩa do Liên đoàn lao động quận 6 Thành phố Hồ Chí Minh tặng Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Thôi. Mẹ Trần Thị Thôi sinh năm 1928 trong một gia đình nghèo ở ấp Hòa Khánh, xã Vĩnh Hòa – nay thuộc xã Vĩnh Thành. Thời con gái Mẹ cùng gia đình đi mua lúa trong xóm. Về nhà, Mẹ xay hàng xáo, rồi buôn bán gạo, cám để kiếm tiền sinh sống. Vai Mẹ trở nên dẻo dai cùng quang gánh hai lượt đi, về trên con đường đá lởm chởm đến chợ Cái Mơn.
Năm 1944, Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Vững cũng là người ở ấp Hòa Khánh và làm ruộng để sinh sống. Vợ chồng chí thú làm ăn, tay lấm chân bùn. Thời buổi bấy giờ làm ăn khó khăn. Chồng thì lưng trần, chân đất với miếng ruộng kiếm gạo nuôi vợ con. Mẹ thì bắt cua, bắt ốc góp phần cho cái ăn bớt cơ cực.
Mẹ có sáu người con, con của Mẹ sớm có ý thức cách mạng. Dân mình quá khổ. Hết đánh Tây đến hồi đánh Mỹ. Mẹ dạy con mình phải tham gia kháng chiến, Mẹ dạy con mình phải nghĩ đến quê hương xứ sở mình còn trong tay giặc. Chính Mẹ là người nuôi giấu cán bộ. Mẹ tham gia kháng chiến và đạt “Huy chương kháng chiến hạng I”.
Năm 1960, Đồng Khởi diễn ra, Gia đình Mẹ càng ngày càng gặp nhiều khó khăn. Cách mạng đã lớn mạnh hơn. Đảng mình chuẩn bị tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân năm 1968. Gia đình Mẹ bị địch mời lên mời xuống thẩm tra đủ điều. Năm 1968, Mẹ có bốn lần khóc thắt ruột, thắt gan. Mẹ khóc chồng gặp cơn bạo bệnh không vượt qua khỏi cái chết. Mẹ khóc con hết đứa... này đến đứa khác hy sinh.
Anh Nguyễn Văn Hồng, chiến sĩ biệt động Mỏ Cày, hy sinh ngày 20/7/1968.
Anh Nguyễn Văn Tươi, chiến sĩ biệt động Mỏ Cày, hy sinh ngày 20/7/1968.
Anh Nguyễn Văn Danh, đội viên du kích xã Vĩnh Hòa, hy sinh tháng 01/1968.
Trong thời gian một năm, Mẹ có bốn lần chấn động tâm can. Mẹ tưởng chết đi cùng với bốn người thân yêu lần lượt ra đi. Giặc thì chưa yên. Mẹ phải bền gan mà sống. Mẹ còn phải tiếp tục công việc kháng chiến của Mẹ. Mẹ không cầm súng, không nả đạn vào đầu giặc; nhưng việc làm của Mẹ là góp phần vào việc làm cho giặc tan rã, chết không toàn thân. Mẹ vót chông, Mẹ giã gạo nuôi cán bộ. Mẹ làm công tác giao liên, Mẹ là hội viên Hội phụ nữ xã Vĩnh Hòa.
Năm 1994 Mẹ 73 tuổi, sống bình yên trong một ngôi nhà tình nghĩa. Mẹ được phong tặng danh hiệu “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng” vào ngày 17/12/1994. Mẹ tươi cười bảo rằng: “Giờ thì Mẹ sống an ổn, có nhà cửa vững chắc, có chế độ rõ ràng, có điện sáng. Đã vậy Mẹ còn được đi tham quan, được các cháu đội viên đến thăm, được sống với bà con, làng xóm”.
Mẹ ao ước mình luôn được khoẻ mạnh để sống với con với cháu. Mẹ nhắc nhở các thế hệ nối tiếp: “Phải hoàn thành công tác được giao”, “phải vững niềm tin trong cuộc sống”. Nhai trầu bỏm bẻm, Mẹ thường hỏi thăm: ấp mình, xã mình có gì đổi mới. Mỗi lần có ai đến thăm, với dáng người nho nhỏ, bước đi nhanh nhẹn, Mẹ thường chia vui sẻ buồn, nhưng giờ thì Mẹ đã đi xa.
*Mẹ Trần Thị Thôi qua đời vào năm 2002.



