NIỀM TIN VÀO TỔ QUỐC TRONG CHIẾN TRANH (1)
NIỀM TIN VÀO TỔ QUỐC TRONG CHIẾN TRANH
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn cày xới ruộng đồng, khi làng mạc chìm trong khói lửa, có một sức mạnh vô hình đã nâng bước cả dân tộc Việt Nam vượt qua mọi mất mát, hy sinh – đó là niềm tin vào Tổ quốc. Niềm tin ấy bắt nguồn từ truyền thống ngàn đời giữ nước. Từ thời dựng nước đến những cuộc kháng chiến trường kỳ, dân tộc ta luôn đứng lên khi non sông bị xâm lăng. Bước vào thế kỷ XX, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và ánh sáng tư tưởng của Hồ Chí Minh, niềm tin ấy càng được hun đúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Trong kháng chiến chống thực dân và đế quốc, biết bao thanh niên đã xếp bút nghiên lên đường ra trận. Họ ra đi không chỉ bằng lòng dũng cảm, mà bằng một niềm tin sắt son: đất nước nhất định sẽ độc lập, dân tộc nhất định sẽ tự do. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, niềm tin vào sức mạnh nhân dân được khẳng định. Khi Chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội địa cầu, cả thế giới biết rằng một dân tộc nhỏ bé nhưng kiên cường có thể làm nên kỳ tích. Đến những năm tháng chống Mỹ cứu nước, niềm tin ấy lại bừng sáng giữa khói lửa. Những người mẹ tiễn con ra trận vẫn dặn dò: “Con đi vì Tổ quốc”. Những cô gái thanh niên xung phong mở đường trong mưa bom bão đạn vẫn hát vang giữa rừng Trường Sơn. Họ tin vào ngày đất nước sum họp một nhà, tin vào tương lai hòa bình cho thế hệ mai sau. Niềm tin vào Tổ quốc trong chiến tranh không phải là điều trừu tượng. Đó là sự gắn bó máu thịt với từng tấc đất quê hương. Là tình yêu dành cho cánh đồng, dòng sông, mái trường, tiếng ru của mẹ. Là ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của lớp lớp thanh niên. Và hơn hết, đó là niềm tin vào sức mạnh đoàn kết của toàn dân tộc. Mùa xuân năm 1975, khi lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, niềm tin ấy đã trở thành hiện thực. Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, non sông thu về một mối, mở ra kỷ nguyên mới – kỷ nguyên độc lập, thống nhất và xây dựng đất nước. Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng niềm tin vào Tổ quốc vẫn là nguồn động lực lớn lao. Đó là niềm tin vào con đường mà dân tộc đã chọn, vào sự phát triển, đổi mới và hội nhập. Thế hệ trẻ hôm nay không còn cầm súng ra trận, nhưng vẫn cần giữ vững niềm tin ấy – bằng học tập, lao động và cống hiến. Bởi lẽ, trong bất cứ hoàn cảnh nào, niềm tin vào Tổ quốc luôn là ngọn lửa soi đường, là sức mạnh giúp dân tộc Việt Nam vững bước đi lên.



