NIỀM TỰ HÀO VỀ CỤ NỘI TÔI
NIỀM TỰ HÀO VỀ CỤ NỘI TÔI

NIỀM TỰ HÀO VỀ CỤ NỘI TÔI
Cụ nội tôi – cụ Quách Thị Khối – sinh ra ở một làng quê thuần nông thuộc xã Thành Văn, huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa. Cụ lớn lên giữa ruộng đồng, lam lũ với nắng mưa, mang trong mình cốt cách mộc mạc, kiên cường của người phụ nữ Việt Nam. Từ mảnh đất nghèo ấy, cụ lặng lẽ hi sinh cả cuộc đời mình, để rồi tên cụ được Tổ quốc trân trọng truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”

Tôi sinh ra khi đất nước đã hòa bình, lớn lên trong những ngày không còn tiếng bom rơi, đạn nổ. Nhưng trong ký ức gia đình tôi, chiến tranh chưa bao giờ là điều xa vời, bởi nó gắn liền với cuộc đời của cụ nội tôi – người mẹ đã hiến dâng gần như trọn vẹn cuộc đời mình cho Tổ quốc. Cụ sinh được năm người con, ba trai và hai gái. Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, cụ tiễn các con trai lần lượt lên đường ra chiến trường. Mỗi lần tiễn con đi là một lần nỗi đau như thắt lại trong tim, nhưng cụ chưa từng ngăn cản. Với cụ, nghĩa lớn của dân tộc luôn được đặt cao hơn nỗi đau riêng của một người mẹ.
Gia đình tôi có hai liệt sĩ. Người con cả của cụ, liệt sĩ Bùi Đức Hồng, hi sinh ngày 5/10/1971 tại mặt trận phía Nam. Cho đến hôm nay, gia đình vẫn chưa tìm được mộ phần của ông. Nỗi đau ấy trở thành sự day dứt lớn nhất trong cuộc đời cụ nội tôi. Không có một nấm mồ để thắp hương, không có nơi gọi tên con, cụ chỉ biết ôm tấm giấy báo tử, lặng lẽ khóc con trong những đêm dài không ngủ. Người con trai thứ ba, liệt sĩ Bùi Văn Phương, hi sinh ngày 21/01/1968 trong chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh. Còn ông nội tôi may mắn được trở về đoàn tụ cùng gia đình. Tôi nghe ông kể lại rằng, lẽ ra ông chú Phương của tôi không bắt buộc phải đi bộ đội, bởi gia đình đã có hai anh trai ra chiến trường. Nhưng khi Tổ quốc cần, cụ nội tôi vẫn động viên con lên đường. Cụ gạt đi nỗi sợ hãi và tình riêng của một người mẹ để đặt nghĩa lớn lên trên tất cả. Chính từ sự động viên lặng lẽ ấy, ông chú Phương của tôi đã khoác ba lô ra trận và mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Hai người con trai hi sinh, cụ nội tôi khóc con đến lòa cả hai mắt. Tôi chưa từng được nhìn thấy đôi mắt sáng của cụ, nhưng qua lời kể của ông bà, tôi luôn hình dung ra hình ảnh một người mẹ gầy gò, lặng lẽ ngồi bên hiên nhà, ánh mắt mờ đục vẫn hướng về con đường làng nhỏ, như đang chờ con trở về.

Năm 2015, cụ nội tôi vinh dự được nhà nước truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Với tôi, đó là giây phút thiêng liêng, bởi sự hi sinh thầm lặng của cụ cuối cùng đã được Tổ quốc ghi danh bằng danh hiệu cao quý nhất dành cho một người mẹ. Đến năm 2017, sau gần nửa thế kỷ, gia đình tôi mới tìm được mộ liệt sĩ Bùi Văn Phương tại Nghĩa trang liệt sĩ Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị. Đó là niềm an ủi muộn màng, xoa dịu phần nào nỗi đau mà cụ nội đã mang theo suốt cuộc đời. Vào mùa hè năm 2025, con cháu trong gia đình tôi mới có dịp đông đủ cùng nhau vào Quảng Trị thăm mộ ông chú liệt sĩ Bùi Văn Phương. Đứng trước hàng bia mộ lặng im giữa nắng gió miền Trung, tôi càng thấm thía sâu sắc hơn một thời hoa lửa hào hùng của ông cha ta. Những câu chuyện về cụ nội, về các liệt sĩ trong gia đình, từ đó không còn là lịch sử xa xôi, mà là máu thịt, là cội nguồn để thế hệ chúng tôi soi mình và sống xứng đáng hơn.

Tôi tự hào vì được sinh ra trong một gia đình có “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Tự hào vì cụ nội tôi – người phụ nữ làng quê Thanh Hóa đã hi sinh cả cuộc đời cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và tôi tin rằng, chừng nào con cháu còn kể lại câu chuyện này, thì sự hi sinh của cụ Quách Thị Khối và các liệt sĩ trong gia đình tôi sẽ còn sống mãi cùng non sông đất nước.



