Niềm vui vỡ òa ngày 30 tháng 4 năm 1975
Niềm vui vỡ òa ngày 30 tháng 4 năm 1975
Khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời binh nghiệp của Nguyễn Văn Khảm chính là khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đơn vị của ông đang đóng quân tại một vị trí quan trọng gần Mỹ Tho để sẵn sàng cho các cuộc tấn công cuối cùng. Đột nhiên, qua chiếc đài bán dẫn nhỏ, tiếng loa phóng thanh thông báo Tổng thống Dương Văn Minh đã đầu hàng vô điều kiện. Cả khu rừng vốn đang căng thẳng bỗng bùng nổ trong những tiếng reo hò, tiếng súng chỉ thiên chào mừng hòa bình. Khảm ôm chặt lấy những người đồng đội, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen vì nắng gió. Anh nghĩ ngay đến mẹ ở quê nhà Lạc Hiền, chắc giờ này bà cũng đang vui sướng khôn cùng. Nỗi sợ hãi về những trận đánh "trước giờ ra sáng" đã tan biến, thay vào đó là niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng, nơi tiếng súng không còn vang lên và những người lính có thể trở về với ruộng đồng. Đó là một ngày nắng rực rỡ nhất mà ông từng thấy, một ngày mà lịch sử sang trang và những vết thương chiến tranh bắt đầu được hàn gắn bằng niềm tự hào dân tộc vô bờ bến.



