NỖI ÁM ẢNH MÌN DƯỚI XÍCH XE M113
Với người lính thiết giáp, tiếng máy xe, tiếng xích nghiến trên mặt đường, tiếng súng bất ngờ từ ven rừng đều là những âm thanh quen thuộc của chiến trường. Nhưng trong ký ức của chú Nguyễn Văn Quắn, có một hiểm nguy đáng sợ hơn cả những gì nhìn thấy trước mắt: đó là những quả mìn nằm im dưới mặt đất.
Trên chiến trường Campuchia, đơn vị của chú Quắn thường làm nhiệm vụ thông đường, tuần tra, áp tải và bảo đảm an toàn cho các đơn vị bạn di chuyển. Chiếc M113 có thể vượt qua nhiều địa hình khó, có thể đi qua trảng lầy, có thể mở đường giữa rừng, nhưng khi đối diện với mìn, ngay cả xe thiết giáp cũng không thể chủ quan.
Chú Quắn kể, địch gài mìn rất tinh vi. Có khi chúng chôn mìn chống tăng thật sâu dưới đất, thậm chí chồng hai quả lên nhau, rồi dùng khúc cây độn phía trên để qua mặt việc rà tìm. Những cách gài mìn như vậy khiến lực lượng đi trước rất khó phát hiện. Trên những con đường tưởng như yên tĩnh, dưới lớp đất bụi đỏ hoặc bùn lầy có thể là một cái bẫy chết người đang chờ bánh xích cán lên.
Vì vậy, trước những trận đánh lớn hoặc khi vào khu vực nghi có mìn dày đặc, lực lượng trinh sát và công binh thường phải đi trước nhiều ngày để rà soát, gỡ mìn, mở đường cho xe tăng, thiết giáp tiến vào. Công việc ấy âm thầm nhưng vô cùng quan trọng, bởi chỉ cần bỏ sót một quả mìn, cả đội hình phía sau có thể gặp nguy hiểm.
Đối với người lái xe như chú Quắn, nỗi lo về mìn luôn thường trực trong từng chuyến đi. Mắt phải quan sát đường, tay giữ chắc cần lái, tai nghe tiếng máy, nhưng trong lòng lúc nào cũng phải nghĩ đến những dấu hiệu bất thường trên mặt đất. Một đoạn đường lạ, một vệt đất mới, một lối mòn quá yên ắng cũng có thể khiến người lính phải cảnh giác.
Chính vì nỗi ám ảnh ấy mà lính M113 khi hành quân không dám đóng kín nắp xe. Người lái phải lú đầu quan sát, vừa để nhìn đường rõ hơn, vừa để giảm bớt nguy hiểm nếu không may gặp mìn. Đó là kinh nghiệm sinh tồn được rút ra từ thực tế chiến trường, từ những chuyến đi mà chỉ cần một khoảnh khắc sơ suất cũng có thể trả giá rất đắt.
Chú Quắn từng nhớ có lần xe cán phải mìn chống bộ binh. Tiếng nổ vang lên bất ngờ giữa đường hành quân, làm cả kíp xe căng thẳng trong giây lát. May mắn là chiếc M113 không bị thiệt hại nặng. Nhưng chỉ một tiếng nổ như vậy cũng đủ để người lính hiểu rằng trên chiến trường, sự sống và cái chết có khi chỉ cách nhau bằng một vòng quay của bánh xích.
Nỗi sợ mìn không làm người lính chùn bước. Trái lại, nó khiến họ cẩn trọng hơn, kỷ luật hơn và gắn bó với nhau hơn trong từng nhiệm vụ. Người đi trước mở đường cho người đi sau. Công binh, trinh sát, thiết giáp, bộ binh phối hợp với nhau để giữ an toàn cho đội hình. Mỗi chuyến thông đường hoàn thành là kết quả của sự bình tĩnh, kinh nghiệm và tinh thần trách nhiệm của rất nhiều người lính.
Nhắc lại những năm tháng ấy, chú Nguyễn Văn Quắn không nói nhiều về sự gan dạ của mình. Chú chỉ kể lại những điều đã trải qua bằng giọng bình thản của người lính từng ngồi sau tay lái M113, từng nhìn con đường phía trước bằng tất cả sự cảnh giác. Dưới xích xe khi ấy không chỉ là đất đá, bùn lầy, mà còn là hiểm nguy vô hình luôn rình rập. Và vượt qua được những cung đường ấy là một phần ký ức không thể quên của người lính thiết giáp trên đất bạn Campuchia.



