Cựu chiến binh

Nồi cháo bo bo và mầm nấm độc

"Cái đói ở chiến trường nó bào mòn con người ta khủng khiếp lắm. Có những lúc, lính tráng phải đánh cược mạng sống của mình vào một mớ rau rừng không rõ tên gọi."

Lào Cai28/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Cái đói ở chiến trường nó bào mòn con người ta khủng khiếp lắm. Có những lúc, lính tráng phải đánh cược mạng sống của mình vào một mớ rau rừng không rõ tên gọi."

Đó là mùa mưa năm 69, đường tiếp tế bị tắc vì máy bay địch đánh phá ác liệt. Cả đại đội đứt bữa suốt bốn ngày liền. Gạo hết, muối không còn, chỉ còn lại nửa bao bo bo mốc meo. Nấu cháo bo bo bằng nước suối vắt, húp vào nó chát xít, lợm cả giọng nhưng vẫn phải nuốt để lấy sức mà cầm súng.

Thằng Quyết, lính trinh sát, đi tuần về xách theo một bọc nấm rừng to bằng bắp chân, màu trắng muốt. Nó reo lên: "Anh em ơi, có đồ tươi cải thiện rồi!". Khổ nỗi, rừng Trường Sơn hàng ngàn loại nấm, ai mà biết nấm nào độc, nấm nào hiền.

Anh y tá đại đội nhìn bọc nấm, ngần ngại bảo: "Không cẩn thận là đi cả trung đội đấy."

Thế là thằng Quyết lấy một tai nấm nhỏ, bỏ vào xoong luộc lên. Nó bảo: "Để tao ăn thử. Nếu một canh giờ sau tao không sùi bọt mép, thì anh em bỏ hết vào nấu cháo mà ăn." Nó nhai trệu trạo miếng nấm, ngồi bó gối góc hầm chờ đợi. Cả tiểu đội nín thở nhìn nó.

May mắn thay, nấm hiền. Nồi cháo bo bo nấu với nấm rừng hôm ấy, không có lấy một hạt muối, nhạt thếch, nhưng anh em húp sì sụp, vét nhẵn cả đáy xoong. Nhưng rồi, không phải bận nào cũng may mắn thế cháu ạ. Có những toán lính lạc rừng, vì đói quá mà vơ vội nấm độc, rễ cây lạ nhai ngấu nghiến. Đến lúc tìm thấy, thi thể anh em cong queo, sùi bọt mép bên khe suối. Chết vì đói, vì ngộ độc trước khi kịp đối mặt với quân thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn